Chương 155: 🍩Chương 154
Mỗi ngày đều dậy sớm đến thư viện, tối học xong mệt rã rời, tắm rửa xong là lăn ra ngủ ngay trên giường, hoàn toàn không còn sức để quan tâm đến chuyện gì khác.
Toàn bộ tâm trí của Tô Nhung đều đặt vào mục tiêu không để bị trượt môn, đến mức Hứa Cảnh Dịch cũng rất ít khi tìm đến cậu, vì sợ làm ảnh hưởng đến việc ôn tập của cậu.
Chính vì thế, khi Tô Nhung nhìn thấy Giang Tiền, cậu mới không khỏi hoài nghi rằng mình có nhìn nhầm không.
"Anh Giang?"
Tô Nhung vịn tay vào cửa, nhìn Giang Tiền đang quay lưng thu dọn hành lý, cậu khẽ hỏi:
"Anh về từ lúc nào vậy?"
Nghe thấy tiếng gọi, động tác của Giang Tiền khựng lại, vài giây sau mới quay đầu lại nhìn Tô Nhung, đáp: "Vừa mới về được khoảng nửa tiếng."
Tô Nhung khẽ "ồ" một tiếng, gật đầu rồi đóng cửa phòng lại, đi vào bên trong.
Thấy hành lý trên đất, cậu tò mò hỏi: "Anh đang dọn đồ về quê ạ? Hay là chuyển chỗ khác?"
Giang Tiền cúi mắt nhìn vài món hành lý dưới chân, ánh mắt khẽ tối lại, giọng nói trầm thấp: "Anh sắp xin rời ký túc."
"Hả?" – Tô Nhung ngạc nhiên kêu khẽ, không ngờ anh ta lại rút khỏi ký túc xá, ngẩn người hỏi tiếp: "Là vì đi thực tập ạ?"
"Cũng... xem như vậy."
Giang Tiền không khẳng định cũng chẳng phủ nhận, lơ đi và chuyển chủ đề:
"Em thi xong rồi à?"
"Thi xong rồi ạ!"
Nhắc đến việc này, tâm trạng Tô Nhung rõ ràng tốt hơn hẳn.
Hai tuần qua chẳng khác gì địa ngục, cuối cùng cũng vượt qua, giờ cậu chỉ còn mong đến kỳ nghỉ đầy thư thái phía trước.
Tô Nhung vui vẻ ngồi lên giường mình, giống như bạn bè thân thiết mà chia sẻ sơ qua chuyện ôn thi và bài vở với Giang Tiền, nhưng rồi cậu nhận ra tâm trạng anh có vẻ không tốt lắm.
Cậu nghĩ một lát, rồi không tiếp tục nói chuyện học hành nữa mà chuyển sang giúp anh sắp xếp lại một chút.
Quan sát biểu cảm của Giang Tiền, Tô Nhung cẩn thận hỏi: "Anh... đang buồn à?"
Không ngờ Tô Nhung lại nhạy cảm đến thế, trong mắt Giang Tiền thoáng vụt qua một tia dao động.
Anh ta dừng lại giây lát, nhìn cậu thiếu niên xinh xắn đang ngồi bên giường đối diện, bước từng bước đến gần.
Khi còn cách một cánh tay, Giang Tiền quỳ một gối xuống trước mặt cậu.
"Tô Nhung, nếu như... anh chỉ nói là nếu như."
Giọng anh ta trầm xuống, trong mắt lóe lên điều gì đó khiến Tô Nhung không thể hiểu nổi: "Nếu như sau này chúng ta không còn cơ hội gặp lại nữa... em sẽ quên anh chứ?"
Tô Nhung không hiểu sao Giang Tiền lại đột nhiên nói ra câu xúc động như thế, đầu óc cậu có chút choáng váng.
Nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy của anh, cậu vội vàng trả lời: "Em nghĩ là... em sẽ không quên anh đâu."
Câu trả lời ấy không phải nói cho có.
Đối với Tô Nhung, cậu thật sự sẽ nhớ đến người như Giang Tiền.
Nghe thấy cậu nói vậy, nét căng thẳng trên mặt Giang Tiền mới giãn ra.
Anh ta mím môi, sau đó khẽ mở lời, như là cầu xin: "Tô Nhung, anh có thể... ôm em một cái được không?"
Bình luận