Chương 156: 🍩Chương 155
Với lũ trẻ trong trại trẻ mồ côi mà nói, viện trưởng Đình chính là bầu trời của chúng. Mà một khi bầu trời ấy sụp đổ, thì mọi thứ cũng coi như kết thúc.
Cho dù sau này Giang Tiền và vài đứa trẻ đã trưởng thành có thể đứng ra gánh vác trại trẻ, thì điều đó... vẫn không giống nhau.
"Viện trưởng Đình không sao là tốt rồi, không cần đặc biệt cảm ơn em đâu."
Tô Nhung nói xong, thấy Giang Tiền vẫn quỳ một gối, cậu liền nhẹ giọng khuyên:
"Anh đứng lên đi, như vậy mỏi lắm."
Nhưng Giang Tiền chỉ lắc đầu, vẻ mặt mang theo do dự khó nói thành lời.
Anh ngập ngừng một lúc, cuối cùng cũng thốt lên được nỗi thắc mắc vẫn kẹt trong lòng:
"Tô Nhung... hôm đó, ở ngoài phòng phẫu thuật... tại sao em lại nói câu đó?"
Lời vừa dứt, trong phòng bỗng chốc rơi vào im lặng.
Câu hỏi ấy khiến Tô Nhung như trở lại đêm hôm đó.
Cậu muốn vào hiến máu, nhưng bị ngăn lại.
Trong tình huống bất lực, cậu đã nói câu:
"Em đã giúp anh rồi, vậy sau này anh đừng bắt nạt em nữa nhé."
Tô Nhung không ngờ câu nói vô tình đó lại bị Giang Tiền ghi nhớ đến tận bây giờ.
Cậu thật sự không biết phải giải thích thế nào về lý do mình nói ra câu ấy.
Thực ra lúc đó cậu không nghĩ quá nhiều, chỉ là... nếu mình giúp Giang Tiền, thì liệu sau này anh ta có thôi không đối đầu với mình nữa hay không.
Im lặng kéo dài, Tô Nhung không tìm được lý do hợp lý.
Ngay khi cậu đang cố gắng vắt óc để nghĩ ra lời giải thích thì Giang Tiền lại nhẹ nhàng nói: "Không cần khó xử."
Tô Nhung ngẩng đầu, hơi sững sờ, chỉ thấy Giang Tiền chậm rãi đứng dậy, ánh mắt cụp xuống, giọng khàn khàn:
"Nếu em không muốn nói, thì không cần nói."
"Anh không có ý ép em."
Nói rồi, anh ta định xoay người tiếp tục thu dọn hành lý, nhưng mới bước được một bước thì tay áo bị người kéo lại.
Lực rất nhẹ, gần như không cảm nhận được. Thậm chí chẳng có mấy cảm giác níu kéo, vậy mà Giang Tiền lại đứng khựng tại chỗ.
Theo ánh nhìn xuống bàn tay trắng trẻo đang nắm lấy tay áo mình, ánh mắt anh ta rơi vào người thiếu niên đang ngẩng đầu nhìn anh từ trên giường.
Trong đôi mắt trong veo ấy, anh ta thấy phản chiếu hình bóng của chính mình.
"Anh Giang."
Tô Nhung nhìn thẳng vào đôi mắt mang theo chút ảm đạm kia, biểu cảm nghiêm túc:
"Em đúng là có mục đích khi giúp anh."
"Em chỉ hy vọng anh sống tốt hơn, muốn giúp anh bớt đi phần nào đau khổ."
Cậu không thể nói hết lý do thật sự, đành dừng lại tại đây. Dù sao, như thế cũng coi như một lời giải thích hợp lý.
Cậu buông tay, thả lỏng phần áo đang níu lấy.
Nhưng ngay giây tiếp theo, lại bị Giang Tiền nắm ngược lại.
Bình luận