Chương 159: 🍩Chương 158
Thường Dịch Ninh nhắc đến "chú Cừ" – chính là cha của Tô Nhung, tên Tô Cừ.
Thấy vẻ mặt phóng đại của đối phương, Tô Nhung bật cười, khóe môi cũng cong cong: "Anh nói quá rồi."
Thường Dịch Ninh là đồng nghiệp mà tối hôm qua Tô Cừ dẫn về nhà, nói rằng nhà anh ở tỉnh ngoài, năm nay không về quê ăn Tết nên sẽ cùng họ đón Tết ở đây.
Về chuyện này, Tô Nhung vốn không có ý kiến gì.
Mà hôm nay dẫn theo Thường Dịch Ninh tới buổi tiệc này cũng chỉ vì không muốn để anh ấy ở nhà một mình.
Mới chỉ tiếp xúc một ngày, Tô Nhung đã thấy Thường Dịch Ninh là người rất giỏi ăn nói, không hề giống những người làm nghiên cứu mà cậu từng gặp – lúc nào cũng khô khan nghiêm túc. Trái lại, anh ta thường kể những chuyện thú vị khiến người khác bật cười.
Hai người còn đang trò chuyện, Tô Nhung đang định hỏi anh ta có muốn đi lấy chút đồ ăn không, thì bất ngờ nghe thấy sau lưng vang lên một giọng nói quen thuộc.
Khác hẳn với ngày thường, tối nay chất giọng ấm áp của người đàn ông kia bỗng trở nên trầm thấp, mang theo một luồng khí lạnh rờn rợn đến đáng sợ: "Tiểu Nhung, em có thể giới thiệu một chút không?"
"Người bên cạnh em là ai?"
Khoảnh khắc ấy, Tô Nhung còn tưởng mình nghe nhầm, không kịp phản ứng ngay lập tức.
Phải đến khi Thường Dịch Ninh đứng cạnh quay sang nhắc nhở: "Hình như có người gọi em kìa," cậu mới giật mình quay đầu lại.
Người đàn ông đứng đó mặc một bộ vest đồng màu với cậu, kiểu dáng cũng tương tự. Màu xanh đậm làm nổi bật khí chất cao quý lạnh lùng của anh, khiến anh như tỏa sáng giữa đám đông, nổi bật vô cùng.
Thân hình cao lớn cân đối hoàn toàn tôn lên bộ vest, đường cắt ôm sát làm lộ rõ vóc dáng rắn chắc và vòng eo thon gọn.
Thế nhưng một người đàn ông có khí chất như vậy lại không ai dám đến gần, bởi ánh mắt lạnh lẽo và khí thế sắc bén mang đậm phong thái "người lạ chớ lại gần".
Khuôn mặt anh lạnh như băng, dáng vẻ thường ngày dịu dàng nay đã nhuốm sự sắc bén. Đôi mắt đen sâu hun hút, các đường nét khuôn mặt cứng cáp và nghiêm nghị, cằm hơi siết lại, ánh mắt gắt gao khóa chặt lấy cậu thiếu niên trước mặt.
Khi thấy Tô Nhung cuối cùng cũng quay đầu lại, Hứa Cảnh Dịch liếc nhìn người đàn ông xa lạ bên cạnh cậu, cố gắng kiềm chế cơn điên đang trào lên trong lòng, giọng khàn khàn: "Tiểu Nhung?"
Thấy rõ người phía sau, Tô Nhung hơi sững sờ.
Cậu nhạy bén nhận ra Hứa Cảnh Dịch tối nay có gì đó rất lạ.
Nhưng theo bản năng, cậu vẫn bước về phía anh.
"Anh Cảnh Dịch."
Cậu khẽ gọi tên người đàn ông ấy, nào ngờ vừa tiến đến đã bị anh kéo sát lại, vòng tay đặt lên vai cậu, hương gỗ mát lạnh trên người anh bao trùm lấy cậu.
Tô Nhung ngạc nhiên "a" lên khe khẽ, còn chưa kịp ngẩng đầu thì đã nghe giọng nói áp sát bên tai: "Tiểu Nhung, người kia là ai?"
Bình luận