Chương 161: 🍩Chương 160

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tô Nhung cắn nhẹ môi dưới, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên cảm giác chua xót.

Lạ thật...

Sao cậu lại cảm thấy khó chịu?

Chương 82

"Bây giờ em cảm thấy thế nào?"

Bên tai là giọng hỏi của Thường Dịch Ninh, nhưng Tô Nhung mãi vẫn chưa đáp lại. Cậu im lặng nhìn Hứa Cảnh Dịch đỡ người phụ nữ kia đứng vững, sau đó buông tay, lặng lẽ lùi về phía sau một bước.

Cảm giác ghen tị và ấm ức trong lòng dường như dịu bớt đi một chút...

Đúng lúc ấy, má cậu bỗng bị người ta nhẹ nhàng nhéo một cái khiến Tô Nhung giật mình hoàn hồn.

Cậu nghiêng đầu né tránh động tác của đối phương, đưa tay xoa xoa chỗ vừa bị nhéo, đôi môi mím lại đầy ấm ức:
"Đừng nhéo em nữa mà."

Cậu tự thấy bản thân và Thường Dịch Ninh cũng chẳng thân thiết gì cho cam, tính cả hôm nay thì mới quen nhau chưa đầy hai ngày, sao đối phương lại tự nhiên động tay động chân như vậy chứ?

Vô duyên thật.

Hoàn toàn khác với Hứa Cảnh Dịch – anh ấy sẽ không bao giờ làm những chuyện vô lễ như thế...

Tô Nhung cũng không lý giải được vì sao mình lại mang Thường Dịch Ninh ra so sánh với Hứa Cảnh Dịch, nhưng sau khi nhìn thấy cảnh tượng ban nãy, cậu không kiềm được mà nghĩ: vẫn là anh Cảnh Dịch của cậu tốt hơn.

Dù đứng trước ai, anh cũng luôn giữ nụ cười dịu dàng, lễ độ, chuẩn mực. Khi người phụ nữ kia suýt ngã, anh phản ứng kịp thời đỡ lấy, hành động đúng mực như một quý ông.

Nhưng mà... nhưng mà như vậy lại quá lịch sự rồi.

Cảm giác như anh đối với ai cũng giống nhau, không có một chút thiên vị nào cả.

Thì ra từ đầu đến cuối, thứ mà cậu nhận được chỉ là sự dịu dàng cố hữu của anh, chứ không phải sự ưu ái dành riêng cho mình.

Thì ra, cậu không phải người đặc biệt.

Lần đầu tiên nhận ra điều này, tâm trạng của Tô Nhung, vốn vừa khá hơn một chút, lại rơi xuống đáy. Hai tay cậu bất giác siết chặt vào nhau, vừa lúng túng vừa hoang mang, chẳng biết phải làm gì.

Nhưng thực ra, Tô Nhung đã nghĩ quá đơn giản, chỉ nhìn vào bề ngoài mà tự mình rơi vào vòng luẩn quẩn.

Liệu Hứa Cảnh Dịch có dịu dàng với tất cả mọi người như vậy không?

Không hề.

Tính cách thật của anh vốn chẳng phải loại người hiền lành dịu dàng.

Tất cả chỉ là giả vờ.

Từ sau khi biết Tô Nhung thích mẫu người dịu dàng, anh đã cố ép bản thân trở thành kiểu người như thế.

Không chỉ trước mặt Tô Nhung, anh còn luôn tự nhắc bản thân, ngay cả khi đối diện với người ngoài cũng phải đeo lên chiếc mặt nạ "ấm áp như ngọc", nói năng hòa nhã, giữ một nụ cười mơ hồ – nhưng thật ra, trong mắt lại lạnh như băng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...