Chương 142: 🍪Chương 141

"Tôi chỉ là không muốn em ấy rời đi."

Không trả lời trực tiếp câu hỏi của Diêm Minh, ngay cả khi nói ra những lời ấy, sắc mặt Úy Khanh Duẫn cũng chẳng hề thay đổi.

Tim Diêm Minh khẽ lỡ một nhịp. Nhìn gương mặt không chút biểu cảm của Úy Khanh Duẫn, trong lòng anh ta đột nhiên trào dâng một cảm giác bất an kỳ lạ.

Anh ta lại một lần nữa lên tiếng cảnh báo: "Cậu tuyệt đối không được hành động bốc đồng."

Diêm Minh cứ ngỡ rằng những lời cảnh tỉnh lặp đi lặp lại của mình có thể ngăn cản Úy Khanh Duẫn làm ra chuyện gì quá khích. Nhưng anh ta đã quá coi trọng ảnh hưởng của mình, và quá xem nhẹ sự cố chấp của đối phương.

Nhìn căn phòng bệnh giờ đã trống không, chiếc điện thoại của Tô Nhung nằm chỏng chơ dưới đất, trong lòng Diêm Minh lập tức reo vang hồi chuông cảnh báo.

Không dám công khai làm ầm lên, anh ta lặng lẽ đi tìm vệ sĩ vẫn còn ở lại khu vực bệnh viện — và được báo lại rằng năm phút trước, Úy Khanh Duẫn đã rời đi cùng một cậu trai trẻ.

Lúc đi còn đặc biệt căn dặn vệ sĩ không được đi theo.

Sắc mặt Diêm Minh lập tức sa sầm. Ngay lúc đang xoắn xuýt tìm cách định vị vị trí Úy Khanh Duẫn thì tiếng chuông điện thoại vang lên từ chiếc máy đặt trên bàn.

Thấy màn hình hiện ba chữ "Anh Cảnh Dịch", đầu anh ta như muốn nổ tung.

Làm sao bây giờ?!

Chương 73

Tô Nhung đã không còn biết mình bị nhốt trong căn phòng này bao lâu rồi.

Không có cửa sổ, không nhìn thấy bầu trời, không phân biệt nổi ngày hay đêm. Khi tỉnh lại, cũng chẳng rõ đó là giữa trưa hay nửa đêm.

Phòng không nhỏ, nhưng Tô Nhung vẫn chỉ quanh quẩn trên giường. Bởi vì sàn nhà rất lạnh, mà Úy Khanh Duẫn lại không chuẩn bị giày cho cậu.

May mắn là khóa ở đầu giường có thể tháo ra, sau nhiều lần khẩn cầu, Úy Khanh Duẫn cuối cùng cũng đồng ý không khóa cậu lại nữa, cho cậu sự tự do nhiều nhất trong phạm vi căn phòng này.

Dù vậy, mỗi ngày trôi qua vẫn như sống trong sương mù.

Tô Nhung chỉ nhớ mình đã ăn sáu bữa, lần nào cũng là Úy Khanh Duẫn tự tay mang vào, thậm chí còn đút từng thìa cho cậu. Có điều dạ dày cậu vẫn chưa khôi phục, chỉ có thể ăn chút cháo loãng.

Khi thấy Úy Khanh Duẫn lại bưng một bát cháo nóng nghi ngút bước vào, Tô Nhung từ tốn ngồi dậy, tựa người mệt mỏi vào đầu giường.

Vì mấy hôm liền không thấy ánh mặt trời, làn da vốn đã trắng của cậu càng trở nên tái nhợt, gương mặt gầy gò vì thiếu ăn, cả người toát lên một vẻ đẹp mong manh ốm yếu.

Tựa như một con búp bê sứ mỏng manh, đôi mắt đen linh động cũng bị bao phủ bởi lớp sương mù, mất đi ánh sáng thường ngày.

Úy Khanh Duẫn khẽ chau mày, trong ánh mắt lướt qua một tia xót xa. Anh ngồi xuống bên giường, cẩn thận múc một thìa cháo nóng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...