Chương 143: 🍪Chương 142
Cũng như lời Úy Khanh Duẫn vừa nói, một tiếng sau, cậu nhất định phải ăn, nếu không đối phương sẽ tức giận.
Chỉ vừa nghĩ đến dáng vẻ tức giận của hắn, Tô Nhung đã bất giác siết chặt chăn trong tay.
Nhìn căn phòng trống rỗng không một bóng người, cậu khẽ thở dài.
Rốt cuộc thì bao giờ cậu mới được rời khỏi nơi này...
...
"Nào, lau miệng."
Vừa nuốt xong thìa cháo cuối cùng, cằm Tô Nhung lập tức bị nâng lên, một chiếc khăn giấy được đưa tới nhẹ nhàng lau quanh khóe môi. Nhưng vì chưa từng chăm sóc ai bao giờ, Úy Khanh Duẫn không thể kiểm soát được lực tay, khiến làn da mềm mỏng của Tô Nhung bị chà đến nỗi nhăn mặt lại.
"Đủ rồi, được rồi mà..."
Cảm thấy gần như cả khuôn mặt mình bị lau sạch một lượt, Tô Nhung nghiêng đầu tránh đi.
Cậu xoa nhẹ đôi môi đỏ lên vì bị lau quá nhiều, ánh mắt đầy ấm ức nhìn người đàn ông trước mặt - người chẳng biết nhẹ nhàng là gì.
Quả thật, Úy Khanh Duẫn không giỏi chăm sóc người khác. Với thân phận thiếu gia, cả đời hắn đều được người khác hầu hạ, thời gian khổ cực duy nhất trong đời có lẽ chính là lúc bị bắt cóc năm đó.
Thấy mắt cậu lại đỏ lên, Úy Khanh Duẫn luống cuống giơ tay ra giữa không trung, muốn chạm vào nhưng lại không dám.
"Xin lỗi."
Nhìn người đàn ông lặng lẽ thu dọn bát đũa, lúc hắn xoay người định rời đi, Tô Nhung bỗng cất tiếng gọi: "Anh... anh giữ tôi lại đây rốt cuộc là vì cái gì?"
Đến giờ phút này, Tô Nhung vẫn không thể hiểu nổi lý do vì sao đối phương lại giam giữ cậu.
Tính đến hôm nay, Úy Khanh Duẫn chưa từng làm gì tổn thương cậu, chỉ là hạn chế tự do, không cho phép cậu rời khỏi căn phòng này mà thôi.
Cậu chờ đợi câu trả lời, nhưng không nhận được hồi âm nào.
Cánh cửa lại đóng sập một lần nữa. Tô Nhung chỉ có thể bất lực nằm xuống, chờ lần tới khi đối phương lại xuất hiện.
Cậu nghĩ lần này Úy Khanh Duẫn chắc sẽ không quay lại ngay — nhưng chỉ nằm được một lát, hắn lại trở lại.
So với vừa rồi, Úy Khanh Duẫn trông khác hẳn.
Khó mà miêu tả rõ ràng là khác chỗ nào, nhưng khi nhìn dáng vẻ bước đến của anh ta, Tô Nhung vô thức rụt người vào trong chăn.
Giống như một con thú nhỏ khi gặp nguy hiểm, bản năng mách bảo điều đó không hề sai.
Chỉ trong vài nhịp thở, Úy Khanh Duẫn đã không chút biểu cảm đứng cạnh giường.
Đôi mắt đen sâu hun hút cụp xuống, tay hắn đang nắm chặt một chiếc điện thoại, đôi môi mím lại đầy căng thẳng.
Một lúc lâu sau, hắn mới hành động.
Tấm chăn bị vén lên, và cậu bé đang co ro trong đó lập tức bị ôm lấy. Cánh tay rắn rỏi siết chặt vòng eo mảnh mai của Tô Nhung.
Bình luận