Chương 144: 🍪Chương 143
Bỏ qua dòng tin cuối cùng của người bạn "muốn đích thân đến xem thử", Úy Khanh Duẫn đi thẳng vào phòng, cầm tấm ảnh đối chiếu cẩn thận, cuối cùng xác nhận được nghi ngờ trong lòng.
"Tô Nhung, em đã vẽ hình này trong hoàn cảnh nào?" Giọng Úy Khanh Duẫn trầm thấp, "Lúc đó, bên cạnh em có xuất hiện... côn trùng gì không?"
"Côn... côn trùng ư..."
Lời nói ấy khiến Tô Nhung rơi vào trầm ngâm. Trong đầu cậu hình như thoáng qua điều gì đó... nhưng lại không thể nắm bắt được.
"Không có con gì cả..." – cậu cúi đầu, giọng nói mang theo sự do dự – "Khi đó chỉ có nước ép từ cỏ dại để vẽ thôi..."
Đúng vậy. Khi ấy cậu ở trong phòng thuốc của Tác Gia Nhiên, người vẫn thường trú ngụ nơi đó. Bát nước cỏ đó còn là do chính tay cậu giã, vô ý làm đổ mất nửa chén.
Nhưng nhắc đến côn trùng... cậu lại chợt nhớ đến một con bọ nhỏ mà mình từng thấy.
Chính là hôm cậu cùng Hứa Cảnh Dịch rời đi, Tác Gia Nhiên có nhờ cậu chuyển cho Hứa Cảnh Dịch một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong được đặt một lọ thủy tinh trong suốt, chứa một con côn trùng rất nhỏ, trông chẳng mấy đặc biệt...
"Nói đi, có chuyện gì?"
Tư duy của Tô Nhung bị cắt ngang bởi giọng nói sắc lạnh khi Úy Khanh Duẫn nhận cuộc gọi. Cậu ngây người nhìn hắn, chỉ thấy sắc mặt hắn đột nhiên chuyển thành cực kỳ khó coi.
"Chặn anh ta lại, không được để anh ta xông vào!"
Ai...?
Là ai đang đến vậy...?
Chương 74
Thấy sắc mặt của Úy Khanh Duẫn mỗi lúc một u ám, Tô Nhung cũng bắt đầu bất an, trong lòng như có một tia hi vọng bùng lên.
Ai đang đến?
Chẳng lẽ là... Hứa Cảnh Dịch?
Lúc nào cũng thế, mỗi khi cậu gặp chuyện, người ấy lại xuất hiện — giống như chiếc "đùi vàng cứu tinh", đến là quét sạch mọi phiền toái, đưa cậu ra khỏi hiểm cảnh.
Là anh ấy, nhất định là anh ấy rồi.
"Là ai vậy... Là Hứa... Cảnh... D..."
Chưa kịp nói hết, Tô Nhung đã bị ánh mắt lạnh như bão giông của Úy Khanh Duẫn chặn đứng. Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, cậu run lên, không dám đối diện thêm.
Cậu cúi đầu im lặng, nhưng đôi tai vẫn căng ra, cố bắt lấy những thông tin có ích.
"Mau chặn anh ta lại!"
"Còn mấy người khác đâu? Đều là phế vật cả sao?"
Lần đầu tiên chứng kiến Úy Khanh Duẫn nổi giận đến vậy, Tô Nhung không khỏi giật mình, vội vàng rụt người lại, dịch dần sang bên — nhưng bàn tay cậu lập tức bị siết chặt.
"A... Đau quá..."
Úy Khanh Duẫn ra tay quá mạnh, Tô Nhung cảm giác cổ tay mình như sắp bị bẻ gãy. Mắt cậu vì đau mà đỏ hoe, đôi mắt vốn đã long lanh lại càng như phủ một lớp sương mờ.
Bình luận