Chương 145: 🍪Chương 144
"Đưa Tiểu Nhung ra đây, tôi không muốn phải nhắc lại lần thứ hai."
Sự kiên nhẫn đã bị bào mòn đến tận cùng, trong mắt Hứa Cảnh Dịch lúc này chỉ còn lại sát khí lạnh lẽo. Thấy đối phương vẫn không có động tĩnh gì, anh khẽ ra hiệu bằng ánh mắt — hai vệ sĩ cao lớn lập tức bước tới, ép Úy Khanh Duẫn quỳ rạp xuống nền nhà.
"Anh không nói cũng không sao. Tôi sẽ đích thân đi tìm."
Lúc này, tâm trí của Hứa Cảnh Dịch hoàn toàn đặt lên người Tô Nhung, chẳng mấy bận tâm đến Úy Khanh Duẫn.
Liếc mắt lạnh lùng nhìn người đang bị đè dưới chân, cằm khẽ hất lên, anh ra lệnh cho thuộc hạ: "Lục soát. Tìm người."
Chỉ giây sau, phòng khách vang lên tiếng nắm đấm nện vào da thịt và tiếng thét hoảng loạn của người giúp việc.
Dù vậy, Hứa Cảnh Dịch vẫn bước đi mà không dừng lại. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng nói phía sau khiến anh khựng lại: "Hứa Cảnh Dịch, tôi biết anh đã làm gì."
"Tô Nhung không phải con rối của anh! Anh không có tư cách làm chuyện đó!!"
"Anh nói gì?"
Hứa Cảnh Dịch quay lại, tiến đến gần Úy Khanh Duẫn đang bị khống chế, từ trên cao nhìn xuống, giọng nói lạnh như băng ngầm: "Anh đang nói tới con rối nào?"
"Không phải chính anh đã gieo thứ đó lên eo của Tô Nhung sao..." – lời chưa dứt, chiếc giày da đã mạnh mẽ đè xuống cổ Úy Khanh Duẫn, chặn đứng âm thanh.
Ánh mắt đầy sát khí, giọng của Hứa Cảnh Dịch lạnh đến rợn người, như đến từ địa ngục: "Có những chuyện không nên nói ra, cả đời này tốt nhất là giữ mồm giữ miệng."
*
Không phải chờ đợi quá lâu, cánh cửa căn phòng kín kia cũng được mở ra.
Tô Nhung dụi dụi mắt, tầm nhìn mờ mịt khiến cậu không nhìn rõ người vừa đến. Thấy bóng dáng không giống Úy Khanh Duẫn, cậu theo phản xạ rút mình sâu hơn vào trong chăn.
Tuy hành động ấy rất nhẹ, nhưng người vừa đến vẫn bắt được.
Nhìn thấy phản ứng né tránh rõ ràng của cậu bé, gương mặt Hứa Cảnh Dịch tối sầm lại, nhưng bước chân không hề chậm lại, anh đi thẳng tới giường Tô Nhung.
Ôm chặt người vào lòng, khối đá treo lơ lửng trong tim rốt cuộc cũng rơi xuống, cảm giác như vừa tìm lại được báu vật đã mất, khiến anh không muốn buông tay.
Cảm giác quen thuộc ấy khiến Tô Nhung lập tức nhận ra người này chính là Hứa Cảnh Dịch – thanh mai trúc mã của cậu. Dù vòng tay ấy siết rất chặt, cậu cũng không hề chống cự.
Nhìn thấy người quen, mọi chuyện đáng sợ mà Úy Khanh Duẫn từng nhắc đến trước đó như tạm thời bị xóa nhòa.
"Anh Cảnh Dịch... anh đến rồi."
Là thật — là anh ấy đến thật. Linh cảm trong lòng cậu đã đúng.
"Xin lỗi, anh đến trễ."
Bàn tay lớn dịu dàng xoa đầu cậu, đôi mắt ánh lên nỗi xót xa khi nhìn khuôn mặt gầy đi rõ rệt, giọng anh khẽ khàng: "Có sợ không?"
Bình luận