Chương 146: 🍪Chương 145

"Hắn thích em thì có thể nhốt em lại sao?"

Giọng hỏi khẽ, nhưng lạnh lẽo như lưỡi dao lướt qua da thịt. Trong ánh mắt của Hứa Cảnh Dịch lúc này, sát khí lạnh buốt đã hiện rõ. Tay kia của anh chậm rãi nâng lên, lướt nhẹ qua cằm Tô Nhung, đầu ngón tay mơn trớn trên làn da mỏng manh dễ vỡ ấy.

Anh nói: "Tiểu Nhung, nếu như anh cũng thích em..."

"Vậy anh có thể nhốt em lại không?"

Chương 75

Tư thế ngồi của Tô Nhung lúc này khiến hai chân bị mở rộng ra, hoàn toàn không thể thoát khỏi cái ôm giam cầm đến ngạt thở kia.

Nhưng điều thật sự khiến cậu nghẹt thở... là câu hỏi vừa rồi.

Dù nghĩ thế nào, cậu cũng không tin nổi câu đó lại thốt ra từ chính miệng Hứa Cảnh Dịch.

Người thanh mai trúc mã từng dịu dàng như ngọc ấy, người luôn đối đãi nhẹ nhàng với cậu, sao có thể nói ra lời điên rồ đến vậy?

Nhưng bàn tay lạnh lẽo đặt trên cổ, ánh mắt đen tối chất chứa lệ khí trước mặt, và cả cánh tay bất giác trượt xuống thắt lưng — tất cả khiến Tô Nhung không thể không thừa nhận, Hứa Cảnh Dịch của hiện tại... đã không còn là người mà cậu từng quen.

Nhất là bàn tay kia — lạnh đến thấu xương, khiến Tô Nhung không nhịn được khẽ cau mày.

Khi cảm nhận được ngón tay như rắn lượn dọc theo eo mình, cuối cùng cậu cũng không thể chịu đựng thêm, vội đưa tay giữ lấy tay anh, ngăn cản hành động tiếp theo.

"Anh Cảnh... Cảnh Dịch..."

"Tiểu Nhung, vết hằn trên eo em là do đâu?"

Tên gọi chưa kịp thốt trọn, câu hỏi sắc bén kia đã cắt ngang, khiến Tô Nhung sững sờ nhìn vào đôi mắt càng lúc càng thâm sâu ấy, cậu nuốt khan một cái đầy khó nhọc.

Dấu hằn đó là do Úy Kinh Dụng để lại trong lúc kiểm tra dấu ấn sau lưng cậu, nhưng Tô Nhung không dám nói ra.

Bản năng mách bảo, nếu thành thật nói hết, hậu quả... sẽ vượt xa những gì cậu tưởng tượng.

"Em... không cẩn thận làm bị trầy..."

Nhưng Tô Nhung thật sự không biết nói dối, ánh mắt liên tục trốn tránh, không dám nhìn thẳng, môi mím chặt, sắc mặt trắng bệch vì căng thẳng.

Tội nghiệp đến đau lòng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn càng trở nên tái nhợt dưới áp lực từ câu hỏi. Đôi mắt to đen láy vốn long lanh nay phủ thêm một tầng hơi nước, khóe mắt đỏ hoe, chiếc mũi nhỏ cũng ửng hồng. Cậu cắn chặt môi dưới, sắc môi trắng bệch đi vì bị cắn quá mạnh.

Mảnh mai, yếu đuối, đôi bàn tay trắng như ngó sen đang nắm chặt vạt áo trước ngực, run lẩy bẩy không thể giấu nổi.

Rõ ràng Tô Nhung đang trốn tránh, vậy mà Hứa Cảnh Dịch lại không hỏi tiếp được nữa.

Không chỉ là không thể tiếp tục hỏi — anh còn chợt nhận ra bản thân vừa để lộ bản tính thật.

Không thể như thế được.

Không thể để Tiểu Nhung nhìn thấy bộ dạng này của anh. Nếu không, cậu sẽ rời xa anh mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...