Chương 149: 🍪Chương 148
Ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi vệt nước còn đọng lại, sau đó lặng lẽ giấu tay ra sau lưng.
Anh cố gắng điều chỉnh lại hơi thở, che giấu đi những khát khao mãnh liệt trong đôi mắt, để khi nhìn lại lần nữa, vẻ dịu dàng quen thuộc của Hứa Cảnh Dịch lại hiện ra trước mắt Tô Nhung.
"Anh Cảnh... Cảnh Dịch?"
Vì vừa mới tỉnh ngủ, giọng cậu bé có chút khàn khàn. Cậu dụi dụi mắt, trong tầm nhìn còn mờ ảo, là gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc.
"Tỉnh rồi à?"
Ánh mắt đen sâu thẳm dừng lại trên bờ môi đỏ đến quá mức tự nhiên kia. Hứa Cảnh Dịch thu lại mọi tâm tư hỗn loạn, giọng nói dịu dàng lại lộ ra chút khàn đặc:
"Mình về phòng ngủ tiếp nhé?"
"Vâng..."
Anh định bế cậu lên, nhưng đúng lúc đó Tô Nhung cúi người xuống tìm giày dưới ghế sofa, vô tình tránh được cái ôm của anh.
Hàng mày rậm khẽ nhíu lại, trong mắt lướt qua một tia nghi ngờ. Nhưng đến khi Tô Nhung ngẩng đầu, Hứa Cảnh Dịch đã nhanh chóng khôi phục vẻ mặt ban đầu.
Anh kiên nhẫn đợi cậu bé mang giày xong, rồi khi cậu lại gần, anh đưa tay xoa nhẹ mái tóc cậu — thấy cậu không né tránh, khoé môi anh khẽ cong lên.
Chắc là ảo giác thôi. Tô Nhung sao có thể tránh né anh được chứ?
Đè nén nghi ngờ trong lòng, Hứa Cảnh Dịch dắt cậu sang một căn phòng khác.
"Hồi nhỏ em vẫn hay ngủ cùng anh, nhưng giờ lớn rồi, chắc nên ngủ riêng rồi nhỉ."
Anh nói nhỏ, đồng thời quan sát thật kỹ phản ứng trên gương mặt Tô Nhung, nhưng đáng tiếc là... biểu cảm của cậu hoàn toàn tự nhiên.
Chỉ thấy Tô Nhung ngoan ngoãn gật đầu, hoàn toàn không có chút phản đối nào với lời anh nói.
Chính phản ứng này lại khiến sắc mặt của Hứa Cảnh Dịch chợt khựng lại, ánh mắt hơi nheo lại, lộ ra vẻ nguy hiểm.
"Anh Cảnh Dịch, em buồn ngủ quá. Em muốn ngủ thêm một chút."
Cậu đứng im trong phòng, ngoan ngoãn nói lên mong muốn của mình, ngẩng đầu nhìn người đối diện, chờ đợi câu trả lời.
"Ừ, vậy ngủ thêm lát đi." Anh dịu dàng xoa đầu cậu, trước khi rời đi còn dặn dò:
"Nhưng đừng ngủ quá lâu, kẻo tối lại mất ngủ."
"Chú Kiều nấu cho em mấy món ngon lắm, lát nữa anh gọi em dậy nhé?"
"Vâng ạ." Cậu gật đầu, vẫy tay với anh, rồi mới từ từ khép cửa lại.
*
Căn phòng nhanh chóng rơi vào tĩnh lặng. Cậu bé vừa nói là muốn ngủ tiếp nhưng lại đứng lặng sau cánh cửa, không hề nhúc nhích.
Quay người lại, tựa lưng lên cánh cửa gỗ khắc hoa màu trầm, đôi mắt vốn linh động của Tô Nhung bỗng trở nên u ám.
Cậu đưa tay lên chạm vào đôi môi của mình — cảm giác bị hôn, bị lưỡi anh ấy lướt qua, vẫn còn rõ mồn một.
Không nhịn được, cậu mím môi lại, cả người mất hết sức, trượt xuống sàn gỗ, chỉ còn lại cánh cửa sau lưng là điểm tựa duy nhất.
Bình luận