Chương 122: 🍫Chương 121

Lợi dụng lúc hai người kia đang nói chuyện, Tô Nhung khẽ thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng không ai để ý, cậu lặng lẽ dịch chân, từng chút một nhích về phía cửa. Nhưng ngay khi gần ra khỏi cửa thì bị một bàn tay kéo mạnh trở lại.

Làm sao có thể không nhận ra mấy hành động nhỏ nhặt ấy chứ. Ba người đàn ông trong phòng, ai cũng chăm chăm nhìn chằm chằm vào cậu, hận không thể mọc mắt lên người cậu mà dán vào. Chỉ có mỗi Tô Nhung là nghĩ rằng chẳng ai phát hiện cả.

Không nhịn được khẽ cười trong lòng, nhưng tay của người kia vẫn không chịu buông ra chút nào, nắm chặt lấy cánh tay nhỏ nhắn của cậu. Hình Diễm Thần cúi đầu, giọng thấp trầm:

"Em định đi đâu?"

Gỡ không ra, Tô Nhung nhăn mặt, nhỏ giọng:

"Tôi không đi đâu cả..."

Hình Diễm Thần thật sự rất kỳ lạ.

Rõ ràng đối tượng đính hôn của hắn ta đang ở ngay bên cạnh, thế mà vẫn ngang nhiên nắm tay cậu như vậy, hoàn toàn không biết tránh né hay giữ ý gì cả.

Sở Lam cũng chẳng kém, chẳng hề lên tiếng ngăn cản hành vi của Hình Diễm Thần. Lẽ nào anh ấy không thấy chuyện đó có vấn đề?

Dù hai người đó từng nói sẽ giải trừ hôn ước, nhưng mà... chưa chính thức giải trừ thì vẫn là có ràng buộc mà.

Nhìn thấy đối tượng đính hôn của mình nắm chặt tay một người ngoài như vậy, thật sự không thấy kỳ quặc hay sao?

Đặt bản thân vào vị trí ấy thử xem – nếu giữa cậu và Hứa Cảnh Dịch bỗng dưng xuất hiện thêm một người, mà Hứa Cảnh Dịch lại quan tâm và để ý người đó một cách thái quá, thì chắc chắn, chắc chắn cậu sẽ buồn đến phát khóc mất.

...Khoan đã.

Không đúng, cậu đang nghĩ cái gì thế này?

Cậu với Hứa Cảnh Dịch đâu phải đối tượng đính hôn hay người yêu gì đâu, sao lại lấy thân phận đó ra mà so sánh?

Thôi rồi... cậu cũng bắt đầu trở nên kỳ quặc rồi.

"Tô Tô đang nghĩ gì vậy?"

Giọng nói dịu dàng kéo Tô Nhung quay về thực tại. Cậu ngẩn ra nhìn Sở Lam, lúc này mới nhận ra bác sĩ trường đã rời đi, còn căn phòng thì lại trở về tình huống vừa nãy.

"Em... em muốn đi vệ sinh."

Nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn bất chợt đỏ bừng lên, ba người đàn ông trong phòng lại vô thức liếc nhau, sau đó như chạm phải điều gì ghê gớm lắm mà đồng loạt quay đi.

"Anh đưa em đi."

"Thôi, thôi khỏi, em tự đi được."

Cậu lập tức xua tay lia lịa, rồi lùi về sau ba bước, vội vàng để lại một câu rồi xoay người chạy vù về phía nhà vệ sinh, không buồn quay đầu lại, để lại ba người đàn ông đứng chôn chân tại chỗ, trơ mắt nhìn theo bóng lưng cậu.

Không gian như đóng băng. Không ai nói gì. Sau khi nhìn nhau vài lần, ba người lại cùng quay mặt đi, chẳng ai chịu nhìn ai.

Chờ đợi thật lâu, Tô Nhung vẫn không quay lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...