Chương 125: 🍫Chương 124

Ánh mắt giao nhau, khi Tô Nhung đang lúng túng đến cực điểm thì Giang Tiền mở lời trước.

Anh ta hỏi: "Em định đi đâu vậy?"

"Em... em muốn đi vệ sinh."

Câu trả lời vừa dứt, không khí lại rơi vào im lặng.

Thấy Giang Tiền không có ý định nói gì thêm, Tô Nhung cứng ngắc bước qua ánh mắt của anh, đi vào ban công rồi nhắm mắt quẹo vào phòng vệ sinh.

Ai ngờ vừa mở mắt ra, cậu mới phát hiện mình đã vào nhầm phòng tắm.

Muốn quay ra thì đã muộn.

Vừa xoay người lại, đã thấy Giang Tiền đứng ngay sau lưng cậu.

Sự xuất hiện đột ngột của đối phương khiến Tô Nhung hoảng hốt lùi về sau hai bước, nhưng Giang Tiền lại từng bước áp sát.

Cho đến khi lưng dán chặt vào bức tường gạch men lạnh ngắt, cậu vội đưa tay chắn trước ngực tạo thế đẩy người.

Khoảng cách giữa hai người lúc này cực kỳ gần, Giang Tiền còn chống tay hai bên người Tô Nhung, bao vây trọn cơ thể mảnh khảnh của cậu trong vòng tay mình.

Sự chênh lệch chiều cao rõ rệt khiến Tô Nhung chỉ cao đến vai anh ta, muốn nhìn vào mắt đối phương cũng phải ngẩng đầu lên.

"Anh Giang..."

Không hiểu Giang Tiền vì sao lại có hành động kỳ lạ như vậy, Tô Nhung ngơ ngác một lúc rồi mới nhỏ giọng nói: "Gần... gần quá rồi."

Hai tay cậu đặt lên ngực anh ta, qua lớp áo vẫn có thể cảm nhận rõ ràng nhịp thở phập phồng và hơi ấm của cơ thể.

Bị đối phương kìm giữ trong không gian nhỏ hẹp, mùi hương nam tính nồng đậm ập thẳng vào mặt, lần đầu tiên Tô Nhung cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa mình và Giang Tiền.

Cánh tay chống hai bên người cậu trông rất rắn rỏi, cơ bắp đường nét rõ ràng khiến cậu chỉ cảm thấy người đàn ông trước mặt có thể dễ dàng nhấc bổng cậu lên mà không tốn chút sức nào. Trước mặt anh ta, cậu hoàn toàn không có khả năng chống đỡ.

Thì... thì chống thế nào được chứ? Đến đẩy còn chẳng xê dịch.

Cơ bắp anh ta căng cứng, ngực thì rắn như đá, đánh mạnh xuống chắc đau cũng là mình.

Tô Nhung rất hiểu rõ tình trạng của bản thân, cậu không liều lĩnh ra tay, chỉ nghĩ chắc mình đã vô tình chọc giận gì đó, liền nhẹ giọng xuống nước: "Hay là... hay là tụi mình ra ngoài nói chuyện nhé?"

Bây giờ tình hình thật sự quá kỳ quặc, khoảnh khắc đó Tô Nhung còn thầm cảm thấy may mắn vì mình vào nhầm phòng tắm, chứ không phải nhà vệ sinh, nếu không thì càng dở khóc dở cười hơn.

"Anh à, có gì thì từ từ nói..."

Tô Nhung thật sự lo đối phương sẽ tung một cú đấm vào người mình, bởi biểu cảm của Giang Tiền lúc này nghiêm túc đến đáng sợ, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ u ám, khiến cậu hoàn toàn không thể đoán được anh đang nghĩ gì.

Nhưng Giang Tiền dường như đã mất khả năng giao tiếp bình thường, cậu nói mấy câu rồi mà anh ta vẫn im lặng không trả lời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...