Chương 126: 🍫Chương 125
Cậu nghĩ chỉ cần giải thích sơ qua là được rồi, không cần thiết phải nói quá nhiều.
Nhưng thật ra, lý do chủ yếu khiến cậu nói như vậy là bởi trong mắt cậu, mối quan hệ giữa cậu và Giang Tiền vốn dĩ không thân thiết đến mức ấy.
"Anh đừng giận nữa, được không?"
Khoảnh khắc ấy, Giang Tiền cuối cùng cũng nhận ra giữa anh ta và Tô Nhung vẫn tồn tại một lớp màng vô hình – một khoảng cách mà anh ta chưa từng để ý tới.
Tô Nhung không muốn chia sẻ với anh ta.
Hoặc có thể nói, cậu không có mong muốn chia sẻ điều gì với anh ta cả.
Họ đã làm bạn cùng phòng với nhau một khoảng thời gian dài, cứ tưởng rằng mối quan hệ giữa cả hai đã trở nên thân thiết hơn người thường, nhưng thực tế lại như một cú tát thẳng vào mặt anh ta.
Có lẽ trong lòng Tô Nhung, anh ta cũng chỉ là một người bạn cùng phòng chẳng mấy quan trọng.
Anh ta lùi lại hai bước, biểu cảm cứng đờ, ánh mắt vốn luôn sáng rực rỡ giờ đây đã trở nên u tối mịt mờ, tựa như vừa phải chịu một cú sốc lớn.
"Anh không giận," anh ta nói, "Chỉ là..."
Chỉ là anh mong Tô Nhung có thể chia sẻ với anh, đừng xem anh chỉ là một người bạn bình thường mà thôi.
Nhưng lời này, Giang Tiền lại không thể nói ra được.
Tính cách vốn kiêu ngạo khiến anh ta không cho phép bản thân thốt ra những lời yếu mềm ấy.
Anh ta chỉ lặng lẽ nhìn Tô Nhung thật lâu, môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì cả.
Nhìn bóng Giang Tiền quay người bỏ đi đột ngột, Tô Nhung hoàn toàn sững sờ.
Cậu biết Giang Tiền đang giận, hơn nữa là rất giận, nhưng cậu lại chẳng hiểu được lý do gì khiến anh nổi giận đến mức ấy, chẳng thể đoán nổi suy nghĩ của anh.
Bước ra khỏi phòng tắm, Tô Nhung không thấy Giang Tiền đâu cả, chiếc mũ xanh đậm mà anh ta hay đội cũng không còn.
Anh ta ra ngoài rồi sao?
Tô Nhung chợt khựng lại trong lòng, quay người bước ra ban công, chống tay lên lan can nhìn xuống.
Quả nhiên, cậu thấy một bóng người cao lớn, dáng người thon dài đang rời khỏi ký túc xá, trên đầu đội chính chiếc mũ xanh đậm ấy.
...
Sự thay đổi kỳ lạ của Giang Tiền khiến Tô Nhung bắt đầu thấy bận tâm.
Cậu nghĩ, tối nay khi anh ta về, hai người nên nói chuyện đàng hoàng.
Thế nhưng, đợi mãi đến hơn mười giờ đêm vẫn chưa thấy Giang Tiền quay về ký túc, Tô Nhung lấy điện thoại ra, định bụng sẽ gọi hỏi thử.
Dù sao thì chiều nay lúc Giang Tiền rời đi, cậu cũng nhìn ra được tâm trạng anh ta rất không ổn.
Nghĩ vậy, Tô Nhung liền mở khung trò chuyện trên WeChat với Giang Tiền, soạn sẵn tin nhắn hỏi thăm, chuẩn bị gửi đi, thì đúng lúc ấy điện thoại lại có cuộc gọi đến.
Bình luận