Chương 127: 🍫Chương 126
Trong phòng bao chỉ phát một bản nhạc nhẹ nhàng với âm lượng cực nhỏ. Trên bàn chất đầy chai rượu, cả căn phòng ngập tràn mùi cồn nồng nặc đến buồn nôn.
Không nhịn được mà đưa tay bịt mũi, Tô Nhung đảo mắt nhìn quanh một lượt, cuối cùng cũng nhìn thấy một người quen thuộc đang nằm trên chiếc sofa tận cùng bên mép.
Trên người Úy Khanh Duẫn vẫn là bộ vest từ buổi trưa, nhưng vì nằm úp mặt mà giờ nó đã nhàu nát không ra hình dạng. Cổ áo thường ngày được cài kín gọn gàng thì giờ đây lại mở toang, hai chiếc cúc trên cùng chẳng biết đã rơi đâu mất.
Nhìn khuôn mặt nhắm nghiền của Úy Khanh Duẫn, bước chân Tô Nhung hơi khựng lại, rồi chầm chậm tiến về phía trước.
Vừa ngồi xuống bên cạnh, cậu đã nghe thấy anh lẩm bẩm gì đó, ngập ngừng ghé tai lại gần, thì nghe rõ ràng là... tên của mình.
"Cậu nghe thấy chưa, tôi đâu có lừa cậu."
Một giọng nói khác vang lên từ chiếc sofa đối diện. Diêm Minh vắt chân, lưng tựa thoải mái: "Tên nhóc này cả tối chỉ gọi tên cậu, cứ như gọi vợ ấy..."
Thấy sắc mặt Tô Nhung thoáng cứng lại, Diêm Minh gãi đầu, cười xòa: "Ấy, tôi chỉ nói linh tinh thế thôi, đừng để trong lòng."
Rồi anh ta đổi giọng, nghiêm túc hơn: "Từ chiều là cậu ta đã mò đến đây uống rượu rồi. Không nói năng câu nào, cứ thế ngồi uống một mình. Tôi còn tưởng cậu ta định uống đến chết cơ đấy."
"Cậu ta... làm sao vậy?"
"Tôi... tôi cũng không biết nữa..." – bị hỏi ngược, Tô Nhung lúng túng đến mức không biết phải trả lời thế nào.
Cậu bị gọi đến đây đã thấy mơ hồ rồi, cậu làm sao mà biết được vì sao Úy Khanh Duẫn lại đột ngột chạy đến đây để mượn rượu giải sầu chứ?
Theo lý mà nói, người đến đón Úy Khanh Duẫn không nên là cậu mới phải.
Thấy vẻ mặt mờ mịt của Tô Nhung, ánh mắt Diêm Minh tối lại. Như sực nhớ ra gì đó, anh khẽ ho nhẹ, nghiêng người nói: "Phải rồi, tôi còn chưa giới thiệu. Tôi tên là Diêm Minh, là bạn nối khố từ bé của tên nhóc này."
"Tôi, tôi là..."
"Tôi biết cậu là ai, cậu tên Tô Nhung đúng không? Cái tên này cậu ta nhắc tới suốt cả buổi tối đấy." – Diêm Minh xua tay ngắt lời cậu, ánh mắt rơi trở lại gương mặt non nớt, mềm mại như trái đào chín của Tô Nhung.
Anh lẩm bẩm như đang nói với chính mình: "Thật sự rất giống..."
Cậu bé trước mắt này trông giống đến bảy phần với cậu bé mà Úy Khanh Duẫn đã vẽ từ nhỏ đến lớn.
Nếu năm đó người cứu mình cũng có gương mặt đẹp như thiên thần thế này, chắc anh ta cũng sẽ khắc ghi mãi trong tim như thế thôi.
Câu nói mơ hồ của Diêm Minh lọt vào tai Tô Nhung khiến ánh mắt cậu khẽ cụp xuống, hai tay buông thõng bên người cũng bất giác siết chặt.
"Giống..."
Anh ta nói "giống", là giống ai? Giống Tô Yến Lâm sao?
Tô Nhung mím môi, cảm xúc trong lòng bắt đầu rối bời.
Bình luận