Chương 128: 🍫Chương 127

Cậu bé trong lòng cuối cùng cũng không giãy giụa nữa, trong đôi mắt của Úy Khanh Duẫn – sau lớp sương mù của men rượu – ánh lên một tia tỉnh táo rõ rệt. Hắn siết chặt vòng tay, giữ chặt hơn nữa người trong lòng.

Hắn cũng không phân biệt rõ mình hiện tại là đang say hay tỉnh, nhưng từ khoảnh khắc Tô Nhung bước vào, đầu óc anh như phủ mờ bởi một tầng sương trắng.

Dựa vào bản năng, hắn đưa tay kéo lấy Tô Nhung, nghe theo tiếng gọi trong lòng mà ôm cậu vào sát trong ngực.

Ngay khoảnh khắc đó, cái gọi là "không thể dễ dàng chạm vào người khác" hoàn toàn sụp đổ — hắn chỉ muốn ôm chặt hơn nữa.

Càng gần hơn, hương thơm dịu nhẹ từ cơ thể cậu bé cứ quanh quẩn nơi chóp mũi, khiến người ta không thể nào dứt ra được.

Người trong lòng nhẹ bẫng, mềm mại như bông, khắp cơ thể chạm vào đâu cũng là cảm giác mềm mềm, ấm áp.

Hắn không muốn buông ra, không muốn rời xa.

Đây chính là thiên thần của hắn . Cậu bé trong vòng tay chính là thiên thần mà hắn đã ghi nhớ suốt nhiều năm trời — thiên thần đã cứu hắn thoát khỏi địa ngục đen tối đó.

Và hắn đã biết mình nhận nhầm người.

Tô Nhung mới chính là cậu bé năm xưa đã cứu hắn.

Chả trách, chả trách chỉ khi đứng trước Tô Nhung, hắn mới có thể vẽ lại gương mặt cậu bé trong ký ức – bởi vì Tô Nhung chính là bé con đó.

Hắn đúng là tên ngu ngốc — lại có thể nhận nhầm người, biến cậu thành một kẻ thế thân.

"...Tô Nhung, để anh ôm em một chút."

Nghe Úy Khanh Duẫn rõ ràng từng chữ một thốt ra câu nói đó, Tô Nhung sững người, khẽ hỏi lại, giọng nhỏ đầy nghi hoặc: "Anh... anh nhận nhầm người rồi đúng không?"

Cậu nghĩ chắc hẳn Úy Khanh Duẫn đã nhầm cậu với Tô Yến Lâm.

Trong lòng trào lên một chút không vui, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, nhân lúc đối phương đang ngẩn người, cậu vội vùng khỏi vòng tay của hắn, cố gắng xua tay: "Anh nhận nhầm rồi... thật đấy."

Cậu thực sự không muốn làm người thay thế của bất kỳ ai, cho dù người đó có là anh họ của mình đi chăng nữa, cậu cũng không muốn.

"Anh chờ chút, tôi gọi điện cho anh họ tôi tới đón anh—"

Vừa lấy điện thoại ra thì lập tức bị giật mất, cổ tay cũng bị nắm chặt. Ngay giây sau, cậu bị đè xuống sofa, toàn thân bị áp chặt không thể nhúc nhích.

"Đừng nhắc đến cậu ta!"

"Tô Nhung, anh chỉ cần em thôi!!"

*

Cơ thể bị đè lên chiếc sofa bọc da lạnh ngắt. Dù có mặc áo khoác, cậu vẫn cảm nhận được từng tia lạnh lẽo thấm vào da thịt.

Câu nói khi nãy của Úy Khanh Duẫn còn vang vọng bên tai, Tô Nhung chết lặng, cậu nhìn người đàn ông đang ôm chặt lấy mình, nhất thời không nói nên lời.

Có lẽ vì tư thế lúc này quá khó chịu, cậu khẽ cau mày: "Úy tiên sinh, anh để tôi ngồi dậy trước đã..."

Khi nghe giọng nói ban nãy của Úy Khanh Duẫn, Tô Nhung còn tưởng hắn tỉnh táo, nhưng hành động tiếp theo của hắn lại khiến cậu cảm thấy: hắn say đến mức không còn tỉnh táo nổi nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...