Chương 129: 🍫Chương 128
Tô Nhung bị dọa sợ rồi.
Nếu như ban đầu cậu còn có thể miễn cưỡng chấp nhận việc bị ôm, thì những gì đang diễn ra bây giờ đã hoàn toàn vượt quá giới hạn mà cậu có thể chịu đựng.
Bàn tay thô ráp lạnh lẽo áp sát sau lưng, bên tai là hơi thở dồn dập đột ngột trở nên thô nặng, mùi nước hoa lạnh lẽo trên người đàn ông giờ lại trộn lẫn với hơi men nồng nặc.
Cảm giác ẩm ướt trên cổ càng lúc càng rõ ràng hơn, nhưng Tô Nhung không thể phân biệt được đó là nước mắt... hay là thứ gì khác.
Cảm giác ấm nóng lan từ cổ lên đến vành tai, rồi mơn man đến tận vị trí nhạy cảm ở xương quai xanh.
Ngay khoảnh khắc ấy, một cơn rùng mình như điện giật chạy dọc từ xương cụt đến sau gáy – cảm giác nguy hiểm khiến da đầu tê dại.
Dưới động tác của Úy Khanh Duẫn, toàn thân Tô Nhung nổi hết da gà. Cậu đỏ hoe mắt, vùng vẫy muốn đẩy người kia ra.
Cậu biết, nếu cứ để mọi chuyện tiếp diễn thế này... sẽ rất nguy hiểm.
Cơ thể đối phương không biết từ khi nào đã trở nên cứng rắn, nơi hai người tiếp xúc sát rạt có gì đó cứng cấn khó chịu, không rõ là thắt lưng hay thứ gì khác.
Tô Nhung thực sự hoảng loạn rồi.
Cậu không dám nghĩ tới điều đó là gì, chỉ có thể cắn răng chống lại nỗi sợ đang gào thét trong lòng, luống cuống vùng vẫy thoát khỏi người đàn ông kia.
"Úy... Úy Khanh Duẫn, anh... buông... buông tôi ra!!"
Cậu cất giọng khản đặc, la lớn. Sau một hồi giằng co, cuối cùng cũng đẩy được người kia ra được một chút, nhưng ngay giây sau, đôi môi mỏng ấy lại dán lên má cậu.
Khi vừa đẩy được hắn ra, Tô Nhung đã nhìn rất rõ – trong mắt Úy Khanh Duẫn hiện lên một thứ cảm xúc mà cậu không thể lý giải nổi.
Cậu không biết vì sao Úy Khanh Duẫn lại có ánh nhìn như thế, nhưng cậu biết chắc rằng: nếu không đẩy được người này ra ngay bây giờ, hậu quả sẽ vượt ngoài khả năng chịu đựng của cậu.
Cậu càng giãy giụa dữ dội hơn, vừa né tránh những nụ hôn của hắn, vừa lớn tiếng kêu cứu về phía cửa phòng bao: "Có ai ở ngoài đó không?! Làm ơn... vào đi!!!"
Khi vào phòng, rõ ràng cậu đã thấy một vệ sĩ cao lớn mặc đồ đen đứng trước cửa, nhưng mặc cho cậu gào thét thế nào, cánh cửa phòng bao vẫn im lìm không hề động đậy – bị khóa chặt.
Áo khoác ngoài trên người cậu đã bị cởi bỏ, lớp áo phông mỏng bên trong cũng trở nên nhăn nhúm. Chiếc áo chất lượng bình thường chẳng chống chịu nổi sự thô bạo của đối phương – chỉ vài động tác đã bị xé toạc một mảng.
Nước mắt trào ra không kìm được, mắt và mũi Tô Nhung đều đỏ ửng vì hoảng sợ. Cậu không thể đưa tay lên lau nước mắt, đành để những giọt lệ trong suốt mặc sức lăn dài xuống hai má.
Đôi môi mỏng liên tục hôn lên má cậu thiếu niên, khẽ chạm phải vị mặn nơi đầu lưỡi – Úy Khanh Duẫn bỗng khựng lại. Đôi mắt đen bị dục vọng xâm chiếm đột nhiên nhìn chăm chú vào sinh linh nhỏ nhắn đang khóc đến đỏ cả mắt trong lòng mình.
Bình luận