Chương 130: 🍫Chương 129
Chai rượu trong tay cuối cùng cũng được đặt xuống.
Nhìn Úy Khanh Duẫn bị đỡ dậy mà vẫn không thể động đậy nổi, trong đáy mắt Hứa Cảnh Dịch ánh lên một tia dữ tợn đáng sợ, đôi mắt đen lúc sáng lúc tối, gương mặt lạnh lùng, môi mím nhẹ, từng lời bật ra đều lạnh đến rợn người: "Chuyện này... chưa xong đâu."
Lời vừa dứt, anh bế người quay lưng rời khỏi phòng bao, để lại những vệ sĩ đang ngơ ngác nhìn nhau và gương mặt u ám của Diêm Minh.
Nhìn Úy Khanh Duẫn đã hôn mê bất tỉnh, máu me đầy mặt, Diêm Minh đau đầu không chịu được. Anh ta thật không thể ngờ người bạn thân thuở nhỏ mình lớn lên cùng lại yêu phải một người có quan hệ với nhà họ Hứa.
"Cậu... Aizz..." – nhất thời không biết nên nói gì, Diêm Minh đưa tay bóp trán, cảm thấy chóng mặt nhức đầu. Anh ra lệnh cho nhóm vệ sĩ: "Mau! Đưa cậu ta tới bệnh viện ngay!"
"Tuyệt đối không được để cậu ta chết!!!"
Chương 67
Bên trong xe là một sự tĩnh lặng kéo dài.
Vòng tay ôm lấy cậu tràn đầy hơi ấm, hương nước hoa mát lạnh mang mùi gỗ quen thuộc lẩn quẩn nơi đầu mũi. Bàn tay lớn khẽ vuốt lưng khiến Tô Nhung cảm thấy một cảm giác an toàn chưa từng có.
Hai tay cậu ôm chặt lấy cổ Hứa Cảnh Dịch, không chịu buông. Cậu rúc đầu vào lòng ngực anh, hàng mi vẫn còn đọng nước, khiến áo sơ mi trước ngực anh bị thấm ướt.
Cảm nhận được sự ẩm ướt nơi lồng ngực, ánh mắt Hứa Cảnh Dịch trầm xuống, môi mím chặt lại.
Bàn tay đặt trên ghế siết chặt thành nắm đấm, gân xanh hằn rõ trên mu bàn tay, các khớp tay trắng bệch. Chỉ cần khẽ động một chút là vang lên tiếng răng rắc.
Có lẽ vì bị âm thanh đó làm cho giật mình, người trong lòng anh run rẩy rồi càng ôm anh chặt hơn.
"Em xin lỗi..."
Cậu khẽ thì thầm, như một lời an ủi yếu ớt. Tay còn lại thôi không siết nữa, Hứa Cảnh Dịch nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nhỏ của Tô Nhung, thu lại sát khí còn sót lại trong mắt, giọng nói dịu dàng như nước:
"Tiểu Nhung, xin lỗi em, anh đến muộn rồi."
"Ổn rồi. Không sao nữa đâu, đừng sợ."
Giọng anh nhẹ nhàng như một liều thuốc xoa dịu tốt nhất. Tô Nhung khẽ đáp "ừm" một tiếng, vẫn không chịu ngẩng đầu lên.
Một lúc sau, cậu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng mang theo vẻ rụt rè:
"Anh Cảnh Dịch, em sợ..."
"Anh ta... Úy, Úy Khanh Duẫn... có sao không?"
Chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh khuôn mặt bê bết máu của Úy Khanh Duẫn lại hiện về. Tô Nhung nhớ rất rõ, ngay cả khi bị cậu đập xuống bằng gạt tàn, khóe miệng hắn vẫn còn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo rợn người.
Giống như một con ác quỷ bước ra từ địa ngục.
Cậu cứ ngỡ chỉ cần đánh một cú như vậy là hắn sẽ buông tay, nhưng ngược lại, Úy Khanh Duẫn còn siết chặt cậu hơn – như một cơn ác mộng không lối thoát. Nếu không nhờ sự xuất hiện kịp thời của Hứa Cảnh Dịch, e rằng cậu đã không thể thoát khỏi nanh vuốt ấy.
Bình luận