Chương 112: 🍬Chương 111
Tối qua tâm trạng của Tô Nhung thực sự rất tệ. Tác Gia Nhiên lo cậu trong lúc xúc động sẽ liều lĩnh lao vào rừng, nên mới âm thầm cho thêm dược liệu gây buồn ngủ.
Sau một đêm nghỉ ngơi, tinh thần của Tô Nhung đã khá hơn rõ rệt.
"Chúng ta sẽ tìm họ bằng cách nào đây?"
Đi theo Tác Gia Nhiên bước vào rừng rậm, Tô Nhung mới nhận ra một điều: cậu hoàn toàn không biết phương hướng của Hứa Cảnh Dịch và Trác Tiêu, cũng chẳng rõ phải đi về hướng nào.
"Anh có cách."
Tác Gia Nhiên trả lời khẽ, ánh mắt chăm chú quan sát bụi rậm phía trước, cuối cùng cũng phát hiện được chút khác thường trong đám cỏ rối.
"Mỗi lần A Tiêu ra ngoài đều để lại dấu hiệu, đó là thỏa thuận giữa anh và anh ấy phòng khi xảy ra chuyện như thế này."
Vỗ nhẹ lên vai Tô Nhung, anh nói: "Đi theo anh."
Thứ mà Tác Gia Nhiên gọi là "dấu hiệu" thực chất là một loại bột phấn màu tím nhạt. Nếu không chú ý kỹ thì gần như không nhìn thấy. Nghe nói loại phấn này còn có tác dụng xua đuổi côn trùng.
Nhưng vì màu sắc quá nhạt, nên ban đêm hoàn toàn không thể trông thấy được.
Tô Nhung bám sát Tác Gia Nhiên, càng đi sâu vào trong rừng, cậu càng thấy bồn chồn lo lắng.
Khu rừng thoạt nhìn tưởng chừng yên ả, nhưng thực chất lại ẩn chứa vô số nguy hiểm: những dây leo đầy gai cuốn chặt lấy nhau, thực vật có độc, các vũng lầy lởm chởm, và cả rắn độc rình rập bất cứ lúc nào...
Chính lúc này Tô Nhung mới nhận ra — hòn đảo này không hề an toàn như cậu từng tưởng.
"Cẩn thận!"
Tô Nhung vội kéo Tác Gia Nhiên tránh sang một bên, né con rắn xanh đang trườn uốn éo từ cành cây như một dây leo rủ xuống. Cậu cảm thấy toàn thân như bị đẩy vào tình huống sinh tử, cảnh giác cao độ.
"Anh không sao chứ?"
"Không sao."
Tác Gia Nhiên lắc đầu, thở ra nhẹ nhõm: "Anh mải để ý tìm dấu hiệu, không ngờ có rắn. May mà có em."
Càng đi sâu vào, dấu hiệu phấn tím càng mờ hơn. Tác Gia Nhiên buộc phải tập trung toàn bộ tinh thần để tìm dấu, đương nhiên không thể để ý hết mọi nguy cơ xung quanh.
"Không sao là tốt rồi. Vậy mình tiếp tục đi tiếp nhé."
"Vâng."
Họ lại tiếp tục lội bộ gần hai tiếng đồng hồ, sức lực của cả hai đều cạn dần.
Tạm nghỉ bên một con suối khá an toàn, Tô Nhung ngồi xổm xuống, vốc nước lạnh rửa mặt.
Mặc dù buổi sáng không quá nóng, nhưng để tránh muỗi và côn trùng trong rừng, cả hai đều quấn khăn mỏng quanh mặt, gương mặt trắng trẻo bị phủ kín, nóng đến mức ửng đỏ.
"Phù..."
Rửa mặt xong thấy dễ chịu hơn hẳn, Tô Nhung đang định quay sang hỏi Tác Gia Nhiên có muốn rửa mặt không thì phát hiện đám cỏ phía sau anh khẽ lay động một cách kỳ lạ.
Bình luận