Chương 118: 🍬Chương 117

[Quà cảm ơn.]

Nếu anh đoán không lầm, thì đây hẳn là loại bí thuật thần bí và nổi tiếng nhất của tộc Sở Già, mà thứ đang nằm trong tay anh, hiển nhiên có công dụng đặc biệt nào đó.

Liên tưởng đến dấu vết màu xanh đậm vừa đột ngột xuất hiện trên người Tô Nhung, dấu ấy chỉ lớn bằng đầu ngón tay và rất giống với vết sau lưng Trác Tiêu, điều này không thể không khiến người ta đặt cả hai vào cùng một mối liên hệ.

Phải thừa nhận, phản ứng đầu tiên của anh khi biết Tô Nhung có thứ này trên người chính là một cơn giận dữ tột cùng.

Tác Gia Nhiên sao có thể tùy tiện thi triển bí thuật lên người Tô Nhung?

Chuyện đó liệu có gây tổn hại gì đến cơ thể của cậu không?

Liệu có để lại hậu quả nghiêm trọng nào không?

Liệu có...

Khoảnh khắc ấy, trong đầu anh hiện lên vô vàn giả định. Nhưng sâu trong nội tâm lại có một giọng nói ma quái vang lên:

"Người trúng bí thuật, sinh đôi tử đôi, vĩnh viễn không thể tách rời. Em ấy... mãi mãi chỉ thuộc về ngươi."

Giọng nói ấy cứ luẩn quẩn mãi trong đầu, khiến tận đáy lòng anh trào dâng một cảm xúc vừa điên cuồng vừa phấn khích, đến mức không thể diễn tả bằng lời.

Phải rồi... đó chẳng phải là điều anh mong muốn nhất hay sao?

Người mà anh luôn cất giữ trong tim suốt bao năm qua, cuối cùng chỉ cần một cái búng tay, liền hoàn toàn thuộc về anh. Đây không phải là điều anh hằng mơ ước sao?

Nhưng...

Khi nhớ lại ánh mắt khác thường của Trác Tiêu mỗi khi phát tác, Hứa Cảnh Dịch chợt tối sầm mặt lại, bàn tay đang cầm lấy chiếc lọ cũng vô thức siết chặt.

Đó không phải là ánh mắt của một người bình thường.

Mà giống một con rối bị điều khiển.

Anh không muốn Tô Nhung trở thành như vậy.

Cậu là người bạn thanh mai trúc mã của anh, không nên biến thành một con rối bị thao túng từ bên trong.

Điều anh muốn là tình cảm thật lòng từ cậu.

Anh có thể dùng rất nhiều cách để đạt được tình yêu đó, nhưng tuyệt đối không phải là cách này.

Anh đem vật kia cất kỹ vào nơi không ai biết đến, mong rằng sẽ không bao giờ có ngày phải dùng đến nó.

*

"Tô Nhung, cậu về rồi ?"

Vừa ngồi vào chỗ trong lớp, Tô Nhung đã nghe thấy tiếng gọi của lớp trưởng Lâm Nhất Hòa.

Cậu quay đầu lại, nhẹ nhàng gật đầu đáp: "Ừm, hôm nay tớ về, lát nữa tan học sẽ báo cáo với cố vấn để huỷ phép."

"Không, ý tớ không phải chuyện đó."

Lâm Nhất Hòa ngập ngừng một chút, rồi cẩn thận quan sát Tô Nhung từ trên xuống dưới: "Cậu thấy sao rồi? Khỏe lại chưa?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...