Chương 119: 🍬Chương 118
Cậu ta lẩm bẩm bên khóe miệng một câu:
"Anh ơi... may mà anh trở về rồi... may thật rồi..."
Chương 61
Hiện giờ đúng là lúc tan học, xung quanh đều là sinh viên đang đi lại hoặc đến lớp sớm để giữ chỗ.
Bả vai vừa bị ai đó vô tình va phải, Tô Nhung còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Nhạc Sâm kéo đi mất.
"Học trưởng, đi với em."
Người đang nắm lấy tay cậu đi phía trước, chắn trước mặt để mở đường cho cậu. Bàn tay ấy rất nóng, siết chặt tay cậu không buông, dẫn cậu rời khỏi đám đông.
Nhìn nghiêng gương mặt căng thẳng của đối phương, Tô Nhung mím môi, ngoan ngoãn theo sau.
*
Cả hai tùy tiện tìm một phòng học trống để vào.
Vừa đứng vững, Nhạc Sâm đã luống cuống hỏi:
"Vừa nãy bị va có đau không? Hay là tụi mình đi phòng y tế nhé?"
"Không đau đâu."
Tô Nhung lắc đầu, đồng thời giấu tay ra sau lưng, lén xoa cổ tay vừa bị kéo mạnh lúc nãy.
Lực tay của Nhạc Sâm quả thực không nhỏ.
Tuy cậu cảm nhận được đối phương đã cố kiềm chế, nhưng cơ thể cậu lại quá mẫn cảm, chỉ cần mạnh một chút là da thịt đã đỏ ửng, bỏng rát.
Dù hành động xoa nhẹ cổ tay rất kín đáo, vẫn bị Nhạc Sâm nhìn thấy. Ánh mắt cậu ta lập tức tràn đầy áy náy, khiến Tô Nhung luống cuống vội nói: "Thật mà, không đau đâu, không phải lỗi của em."
Đúng là tại cơ thể này quá yếu, dễ bị đỏ, bị sưng, dễ khiến người khác hiểu lầm.
Cậu tưởng chỉ cần nói vậy thì mọi chuyện sẽ qua, ai ngờ lại nhận được lời xin lỗi đầy nghiêm túc từ Nhạc Sâm.
"Học trưởng, em xin lỗi."
Chàng sinh viên trẻ tuổi cúi đầu thật sâu, thành khẩn nói:
"Thật sự xin lỗi, lẽ ra hôm đó em không nên ép anh ra khơi cùng em."
Mấy ngày qua cậu luôn sống trong hối hận và day dứt.
Rõ ràng khi đó thời tiết đã bắt đầu xấu, gió trên biển cũng mạnh hơn thường lệ, vậy mà cậu vẫn bị ý tưởng "ra khơi cùng nhau" mê hoặc, bất chấp nguy hiểm, cứ khăng khăng rủ Tô Nhung đi.
Khi ấy, cậu ta chỉ đơn giản là muốn cùng Tô Nhung ra biển chơi, muốn được ngồi cạnh nhau, cảm nhận cảm giác lao vun vút trên sóng biển, chia sẻ niềm vui đó cùng cậu.
Nhưng chẳng ai ngờ, Tô Nhung lại rơi xuống biển.
Chỉ cần nhắm mắt lại, cảnh tượng Tô Nhung ngã xuống nước lại hiện lên không ngừng trong đầu. Cậu ta thường giật mình tỉnh giấc giữa đêm, hối hận vì sao khi ấy không nhảy xuống theo.
Nếu có cậu ta ở bên, ít nhất Tô Nhung cũng không phải cô đơn.
Cậu ta đã nghe nói, Tô Nhung trôi dạt đến một hòn đảo hoang không người, nơi đó không có gì cả — thật khó tưởng tượng cậu đã làm cách nào để sống sót.
Bình luận