Chương 121: 🍬Chương 120

Còn chưa kịp kiểm tra xem trên người có bị thương hay không, cậu ta đã vội vàng trèo qua hàng rào vườn sau, không ngoái đầu lại, lao thẳng đến trường – chỉ để có thể gặp được Tô Nhung.

Cả đời này cậu ta cũng không ngờ được, tình huống y như trong phim truyền hình – thường bị người ta chê là "phi logic" và "không não" – lại thật sự xảy ra với chính mình. Nghe thì có vẻ rất ngốc, nhưng nó lại đang xảy ra thật.

Nếu trước đây có ai nói với cậu rằng: "Sẽ có một ngày mày vì thích ai đó mà nhảy lầu trèo tường", chắc chắn cậu ta sẽ cười khẩy, tiện tay đấm người ta một cú cho tỉnh.

Nhưng bây giờ thì sao? Cậu ta sẵn sàng lao vào đó như thiêu thân.

Cậu ta chính là kiểu "não toàn tình yêu" trong truyền thuyết.

Đừng nói là nhảy lầu trèo tường, dù có là nhảy xuống biển, cậu ta cũng sẵn sàng.

Những ngày này, cậu ta cứ mãi tự vấn: Lúc đó tại sao không nhảy xuống theo? Tại sao không ôm chặt lấy Tô Nhung? Tại sao không gạt phăng người cản mình ra?

Cậu ta hối hận, hối hận đến chết đi được. Mỗi đêm đều mơ thấy cảnh gặp nạn trên biển, và cứ mỗi lần định nhảy xuống theo, cậu ta lại giật mình tỉnh dậy.

Cậu ta mãi mãi không thể nhảy xuống được. Giống như một lời nguyền đáng sợ, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí.

Ông trời đang trừng phạt cậu ta.

*

Tô Nhung không biết Nhạc Sâm đang nghĩ gì, nhưng nhìn sắc mặt của cậu ta, cậu đoán mình lại vô tình hỏi phải chuyện không nên hỏi rồi.

Giờ phải làm sao đây?

Nên nói gì lúc này?

Đang lúc cậu rối bời tìm cách gỡ rối không khí, cánh cửa phòng nhỏ của trạm y tế bỗng vang lên tiếng gõ.

Ai vậy nhỉ?

Cậu ra mở cửa, khi thấy người đứng trước mặt, Tô Nhung ngẩn người.

"Anh Sở Lam?"

Không trả lời ngay, Sở Lam chỉ lặng lẽ nhìn cậu thiếu niên trước mặt đang đầy bất ngờ, ánh mắt sâu thẳm khẽ lay động.

"Tô Tô, em về rồi."

Đó là một câu nói đơn giản, bình tĩnh, nhưng lại ẩn chứa niềm vui và nhẹ nhõm khó diễn tả thành lời.

Ngay trong ngày Tô Nhung gặp nạn, Sở Lam đã nhận được tin cậu rơi xuống biển mất tích.

Tai nạn xảy ra trong buổi đi chơi lớp – đối với nhà trường, đây là chuyện rất nghiêm trọng.

Sở Lam lập tức liên hệ với giáo viên phụ trách lớp cậu, nhưng thông tin nhận được không hề khả quan.

Lo lắng, bất an và bất lực cùng lúc ập đến. Anh ta gần như muốn tự mình lao ra biển tìm kiếm, nhưng lý trí lại nói với anh: tỷ lệ tìm được người mất tích trên biển chưa tới 5%.

Anh ta từng nghĩ rằng, có lẽ Tô Nhung đã biến mất mãi mãi...

Cả gần ba tuần sau đó, anh sống trong trầm lặng. Mãi đến khi bất ngờ nhận được tin tốt – Tô Nhung còn sống.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...