Chương 102: 🍭Chương 101
Bọn họ đã thử đủ cách rồi, thậm chí lôi cả ông bà chủ ra cũng không thể khuyên nổi.
Bởi vì cậu chủ Hứa Cảnh Dịch của họ, thực sự đã phát điên rồi.
Chỉ có tìm được Tô Nhung, người điên ấy mới có thể trở lại bình thường.
"Điên rồi! Tất cả đều điên cả rồi!!"
...
Tình hình trên biển không thể xem thường.
Biển cả bao la như một mảng đen kịt mênh mông vô tận, bầu trời và mặt biển dường như hòa làm một, tạo thành một vực sâu thăm thẳm không đáy. Trong bóng tối, một điểm sáng nhỏ đang rẽ sóng lao về phía trước.
Gió lớn và mưa dày đặc trên biển như muốn dồn toàn bộ sức mạnh đánh sập con du thuyền trắng nhỏ bé ấy, dìm nó xuống đáy sâu, không để nó tiếp tục tiến thêm được nữa.
May mắn thay, người lái chiếc du thuyền dường như là một người có nhiều năm kinh nghiệm đi biển, giữa những đợt sóng cuồng nộ, anh ta vẫn có thể giữ vững phương hướng.
Bàn tay điều khiển vô-lăng một cách thành thạo, né tránh sóng lớn bằng kỹ thuật vững vàng, Hứa Cảnh Dịch chăm chú nhìn vào màn hình định vị radar trên bảng điều khiển.
Trên màn hình nhỏ có nền đen ấy là những vòng tròn giãn cách từ trong ra ngoài, la bàn điện tử đang âm thầm thực hiện nhiệm vụ truy tìm mục tiêu cho người dùng.
Mặc dù đang "phát điên", nhưng Hứa Cảnh Dịch không hề ra khơi một cách mù quáng.
Dựa theo hướng di chuyển của cơn bão kết hợp với dòng hải lưu, anh suy đoán hướng mà Tô Nhung có thể đã bị cuốn đi, từ đó đi theo lộ trình được phân tích để tìm lấy dù chỉ là một phần triệu khả năng.
Du thuyền đã di chuyển được một quãng rất xa, sớm đã vượt qua khu vực tìm thấy nhóm của Nhạc Sâm.
Hứa Cảnh Dịch vẫn tiếp tục tiến lên phía trước. Sóng gió không ngừng ập vào con thuyền, gió quất vào mặt anh như dao cắt, nhưng khuôn mặt đẹp lạnh lùng phủ một tầng sương giá ấy chỉ toàn nước mưa – anh không hề rảnh để lau đi.
Từng giây từng phút, anh đều tập trung cao độ vào màn hình radar, sợ rằng chỉ lơ là một chút là sẽ bỏ lỡ tín hiệu của Tô Nhung.
Anh tin tưởng vào hướng mình đã chọn, nhưng radar mãi vẫn không có chút phản hồi nào. Kết quả đó khiến lòng người lạnh toát, như có một tảng đá đè nặng trong tim, bất an càng lúc càng lớn.
Hứa Cảnh Dịch thầm thấy may mắn vì trước đó anh từng lén cài phần mềm định vị trên điện thoại của Tô Nhung, và còn chuẩn bị riêng một túi chống nước cho cậu khi sắp xếp hành lý chuyến đi.
Nếu như Tô Nhung đã dùng túi chống nước, điện thoại vẫn còn bên người thì hoàn toàn có thể dò được tín hiệu.
Chỉ là — không thể chắc chắn liệu điện thoại ấy còn trong tay Tô Nhung, hay đã bị đánh rơi trong trận bão biển vừa rồi...
Nhưng dù thế nào đi nữa, đây cũng là cách nhanh nhất và duy nhất có thể tìm được cậu.
Dù lý trí vẫn còn, Hứa Cảnh Dịch cũng không ảo tưởng rằng chỉ một mình anh có thể tìm được Tô Nhung, cũng không hề xem nhẹ đội cứu hộ.
Bình luận