Chương 105: 🍭Chương 104

Chiếc lưỡi nhỏ mềm trong miệng vô thức khẽ đẩy ra ngoài, muốn tống vị đắng của thứ thuốc sắc màu nâu sẫm ấy ra khỏi miệng, nhưng lại chạm phải đầu lưỡi nóng rực và thô ráp của người đàn ông.

Lưỡi chạm lưỡi, sự phản kháng yếu ớt lập tức bị cuốn lấy, không còn đường lui, chỉ có thể bị ép buộc tiếp nhận từng đợt thuốc được đút vào — vừa dịu dàng, vừa mạnh mẽ.

Kìm nén khao khát muốn hôn sâu, Hứa Cảnh Dịch kiên nhẫn đút từng ngụm thuốc vào miệng Tô Nhung.

Đến ngụm cuối cùng, anh rốt cuộc không nhịn được nữa, bắt đầu quấn lấy chiếc lưỡi mềm ướt của cậu, đầu lưỡi khẽ miết qua vòm miệng nhạy cảm, tham lam hút lấy vị ngọt nhẹ từ miệng cậu thiếu niên.

Là một nụ hôn.
Cũng là khoảnh khắc khiến thiếu niên đang say ngủ rốt cuộc có phản ứng.

Tiếng rên rỉ mơ hồ bật ra từ miệng hai người, phần thịt mềm đỏ hồng trong miệng bị mút đến đau nhức. Khi đầu lưỡi người đàn ông lại quệt nhẹ qua phần vòm miệng nhạy cảm ấy hai lần nữa, bàn tay nhỏ dính sát vào lồng ngực anh cuối cùng cũng khẽ đẩy một cái phản kháng.

Hàng mi đang nhắm chặt run run mở ra, đôi mắt mơ hồ phủ sương nước khiến cậu nhìn không rõ khuôn mặt trước mặt mình, nhưng hơi thở ấm áp quen thuộc khiến cậu thấy yên tâm đến lạ.

"Ai... vậy..."

Tiếng nói yếu ớt bị nuốt trọn trong lần hôn kế tiếp, cái miệng nhỏ mềm đã bị người ta khuấy đảo đến ướt mềm nhũn. Nước bọt rỉ ra nơi khóe môi, chảy dài đến tận cằm, ướt sũng cả gương mặt.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Tô Nhung chỉ biết mình lại một lần nữa được đặt nằm xuống giường, đôi mắt xinh đẹp phủ đầy hơi nước khiến cậu chẳng nhìn rõ khuôn mặt ai, chỉ cảm nhận được một bàn tay ấm áp, quen thuộc đang nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc mình.

Người ấy nói: "Tiểu Nhung ngoan, ngoan nào, ngủ tiếp đi."

"Ngủ dậy rồi sẽ ổn thôi. Đừng sợ, anh ở đây."

Giọng nói thân thuộc nhẹ nhàng đưa Tô Nhung chìm vào giấc ngủ sâu. Cơn ác mộng dữ dội của đêm qua như bị xua tan, đôi mày cậu vốn nhíu chặt cũng từ từ giãn ra. Trái tim lo lắng bất an dần được xoa dịu.

Nhìn cậu bé đang ngủ ngoan ngoãn trên giường, Hứa Cảnh Dịch cúi đầu, dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán trắng mịn của cậu.

Thật may quá.

Tiểu Nhung của anh... cuối cùng anh cũng tìm lại được rồi.

Chương 54

Cơn ác mộng lại một lần nữa kéo đến.

Bốn phía là bóng tối đặc quánh. Dưới chân là chiếc du thuyền lắc lư dữ dội giữa cơn cuồng phong, cậu không thể đứng vững, chỉ có thể tuyệt vọng ôm chặt lấy lan can lạnh buốt bên cạnh.

Những đợt sóng khổng lồ liên tục đập mạnh vào người, nước biển lạnh như băng xối vào từng tấc da thịt, và phần ngực bị va đập liên tục vào thanh chắn sắt đến mức đau đớn rã rời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...