Chương 107: 🍭Chương 106
"Anh biết rồi."
Như vừa sực tỉnh, ánh mắt Trác Tiêu dần lấy lại tiêu cự, trong đôi mắt ánh lên vẻ tinh anh ta: "A Nhiên, ngày mai em muốn ăn gì? Anh bắt về cho."
"Cá bơn thì sao? Thịt mềm, ít xương. Hấp lên rồi rưới tí nước tương cho đậm vị nhé?"
"Được đó."
Tác Gia Nhiên mỉm cười, không có ý kiến gì: "Đều nghe anh hết, anh sắp xếp là được rồi."
"Em hơi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một chút..."
Trác Tiêu vội đáp: "Vậy anh đi lấy nước nóng cho em rửa mặt. Hôm nay em mệt thật đấy. Trước khi ngủ, để anh bóp vai cho em nhé."
"Ừm, cảm ơn A Tiêu."
"Ây, nói cảm ơn cái gì chứ, khách sáo quá!"
Phất tay như không có gì, Trác Tiêu quay người ra ngoài, không hề để ý nét mặt của Tác Gia Nhiên sau khi nghe câu đó thoáng thay đổi.
Nhìn theo bóng lưng người đang đi lấy nước, Tác Gia Nhiên khẽ mím cặp môi nhạt màu, ánh mắt cụp xuống, không rõ đang nghĩ gì.
*
Chương 55
Sau một giấc ngủ dài, cậu bé cuối cùng cũng mở mắt.
Đôi mắt long lanh vẫn còn chút mơ hồ, trước mặt là lồng ngực vững chãi của một người đàn ông, vòng eo bị cánh tay lớn ôm chặt, hai chân cũng quấn lấy nhau — tư thế ngủ quá mức thân mật khiến Tô Nhung bối rối, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cậu ngơ ngác nhìn gương mặt khi ngủ của Hứa Cảnh Dịch, nhận ra giữa đôi mày anh có chút mệt mỏi.
Tại sao anh ấy lại ở đây?
Đây là đâu?
Mình đã sống sót? Hay đã chết rồi, những gì thấy được giờ chỉ là ảo giác?
Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, nhưng não bộ vừa tỉnh lại còn chưa xử lý nổi, thái dương đập thình thịch, đầu óc nặng trĩu.
Cậu cố vươn tay xoa thái dương, nhưng vừa cử động, người đàn ông đang ngủ kia liền theo phản xạ kéo cậu sát vào lòng hơn nữa, mắt vẫn chưa mở, giọng dịu dàng dỗ dành: "Đừng sợ, đừng sợ... không sao rồi."
"Tiểu Nhung, anh vẫn luôn ở bên em."
Giọng anh khàn khàn, thô ráp nhưng lại mang theo cảm giác ấm áp đến kỳ lạ.
Đầu cậu bị vùi chặt trong ngực Hứa Cảnh Dịch, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hương nước hoa lạnh lạnh nhưng rất dễ chịu và quen thuộc trên người anh.
Thơm lắm... rất quen thuộc.
"Anh Cảnh... Cảnh Dịch..."
Cậu cất tiếng mới phát hiện cổ họng mình khô khốc, giọng khản đặc, còn hơi đau rát.
Khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, cậu vỗ nhẹ tay anh.
Cậu muốn ngồi dậy kiếm nước uống, nhưng Hứa Cảnh Dịch lại hiểu nhầm, tưởng rằng cậu vẫn còn đang gặp ác mộng.
Bình luận