Chương 111: 🍭Chương 110
Thấy biểu cảm của Tô Nhung quá đáng yêu, Tác Gia Nhiên bật cười, thuận tay đưa thêm cho cậu một miếng ô mai, y như đang dỗ dành trẻ con.
Ngậm miếng ô mai trong miệng, Tô Nhung không biết đang nghĩ gì, do dự một lát rồi dè dặt hỏi: "A Nhiên, sao anh với anh Trác Tiêu lại đến hòn đảo này vậy?"
"Vì nơi này rất yên tĩnh."
Tác Gia Nhiên không ngẩng đầu lên, vừa làm việc vừa trả lời: "Dù là đảo hoang, nhưng lại có nhiều loại dược thảo quý hiếm..."
Hiểu được ngụ ý của đối phương, Tô Nhung khẽ "ừm" hai tiếng xem như đáp lại, cũng không tiếp tục hỏi thêm nữa.
Khi đang ngồi đờ người nhìn ngọn lửa trước mặt bập bùng cháy, cậu bỗng nghe thấy Tác Gia Nhiên hỏi: "Tiểu Nhung, em với Hứa Cảnh Dịch là quan hệ thế nào?"
"Bọn em là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau."
Không cần suy nghĩ, Tô Nhung trả lời ngay lập tức. Với cậu, đó là điều quá quen thuộc, chẳng có gì cần phải cân nhắc.
"Chỉ là thanh mai trúc mã thôi sao?"
"Vâng, chỉ là trúc mã mà."
Nói xong, Tô Nhung còn khẳng định gật đầu chắc nịch, tập trung cúi người bên bếp lửa bỏ thêm củi, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của Tác Gia Nhiên chợt tối sầm lại, trong đó dường như mang theo một tầng ý vị sâu xa.
Anh lẩm bẩm: "Thì ra vẫn chưa nhận ra được..."
"Anh nói gì cơ?"
"Không có gì đâu..."
Tác Gia Nhiên thu lại ánh mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng điềm đạm:
"Không biết họ có thuận lợi tìm được vị thuốc đó không nữa."
"Chắc chắn là được mà!"
*
Chương 57
Ngày hôm đó, mãi đến rất muộn, hai người kia vẫn chưa quay về.
Từ ban ngày đợi tới tận đêm khuya, nhìn bầu trời dần trở nên u ám mịt mờ, trong lòng Tô Nhung lại càng thêm bất an.
Ban đêm trên đảo lạnh hơn ban ngày rất nhiều, dù đứng bên đống lửa, cậu vẫn cảm nhận rõ từng cơn gió lạnh buốt da thịt.
Đã đứng ở đây rất lâu rồi, đôi chân cũng bắt đầu tê dại, cơ thể gầy gò không ngừng run rẩy vì lạnh, nhưng Tô Nhung vẫn không muốn quay về căn phòng ấm áp.
Cậu muốn đi tìm người. Nhưng lại hiểu rõ sự nguy hiểm của khu rừng ven biển vào ban đêm.
Ngoài khoảng đất trống mà họ đang ở, bốn phía xung quanh đều là rừng rậm đen kịt không thấy đáy.
Gió biển mang theo hơi lạnh thổi qua những tán cây cao, khiến chúng xào xạc đung đưa. Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chim đêm kêu u u khiến người rợn tóc gáy.
Rừng đêm tối đen ấy chẳng khác nào một hố đen khổng lồ, như chỉ cần ai đến gần là sẽ bị nuốt chửng ngay lập tức.
Cảm giác cô đơn, hoảng loạn và sợ hãi dâng lên từng đợt. Nhưng chỉ cần nghĩ tới Hứa Cảnh Dịch lúc này cũng đang ở đâu đó trong rừng, Tô Nhung lại thấy không còn đáng sợ đến thế.
Bình luận