Chương 86: 🍰Chương 85

Không ngờ Sở Lam lại thổ lộ với cậu những lời từ tận đáy lòng như vậy, trong lòng Tô Nhung vô cùng kinh ngạc, nhưng bên ngoài vẫn cố giữ bình tĩnh, khẽ khàng an ủi:

"Anh Sở... chuyện này..."
Cậu ngập ngừng một chút, suy nghĩ xem nên nói thế nào cho phù hợp, "Hay là... anh thử nói chuyện với anh ta trước xem? Có khi... có khi anh ấy cũng không phải người quá cố chấp đâu..."

Càng nói, Tô Nhung càng nhỏ giọng, càng cảm thấy thiếu tự tin.

Bởi trong tiềm thức, Hình Diễm Thần đúng là kiểu người khá cố chấp. Dù tuổi tác không còn nhỏ, nhưng lại rất dễ xúc động.

Đặc biệt là những lần trước từng chạm mặt nhau, hành động của hắn ta thực sự quá mức bốc đồng.

Thật sự không hiểu ban đầu mình trúng tà gì mà lại đi thích người như vậy nữa.

"Anh ta có thể thật sự ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc với anh sao?"
Trong mắt Sở Lam cũng tràn đầy nghi ngờ, hai hàng lông mày nhíu lại, anh ta nói:
"Tô Tô, ngày mai em có thể đi cùng anh đến gặp anh ta không?"

Thấy vẻ mặt Tô Nhung có vẻ muốn từ chối, ánh mắt Sở Lam khẽ tối lại, giọng cũng trùng xuống nghe đầy cô đơn:
"Anh không muốn một mình đối mặt với anh ta..."

"Em có thể đi cùng anh không?"

Đúng là... thầy giáo vẫn luôn biết cách nắm bắt tâm lý học sinh.

Chỉ cần lộ ra một chút vẻ buồn bã, lại nói thêm vài câu khiến người ta không nỡ từ chối, nếu không phải là chuyện gì quá đáng, thì đa số người đều sẽ gật đầu đồng ý.

Hơn nữa, con người thường hay thương cảm kẻ yếu, mà Sở Lam lại khéo léo đẩy vai "người xấu" về phía Hình Diễm Thần, để mình trở thành "người đáng thương", như vậy thì càng dễ chiếm được lòng đồng cảm của thiếu niên.

Còn việc hình tượng của Hình Diễm Thần trong lòng Tô Nhung có bị ảnh hưởng hay không, anh ta không hề để tâm — chỉ cần Tô Nhung đứng về phía anh ta là đủ.

"Vậy... ngày mai em đi cùng anh."

Thấy chưa? Chỉ cần tỏ ra yếu thế một chút thôi, là có thể khơi dậy lòng thương nơi cậu nhóc ấy.

Mục đích đã đạt được.

"Tô Tô, cảm ơn em."
Sở Lam nhìn Tô Nhung đầy chân thành, "Nếu tối nay không gặp được em, có lẽ anh lại mất ngủ rồi."

"Anh Sở thường bị mất ngủ ạ?"

"Ừm."
Sở Lam gật đầu: "Gần đây cứ đến khuya là đầu lại đau, mất ngủ cũng mấy hôm rồi."

"Vậy phải làm sao đây... anh có đi khám chưa?"

Sở Lam lắc đầu, khóe môi khẽ cong lên nụ cười nhẹ:
"Anh không đi, vì anh tìm được bí quyết để dễ ngủ rồi."

Nghe đến đó, Tô Nhung không khỏi tò mò: "Là bí quyết gì vậy ạ?"

"Ừm..."
Sở Lam ngập ngừng: "Bí quyết này... khó nói lắm."

Tưởng rằng đối phương không muốn bị đào sâu chuyện riêng, Tô Nhung cũng không hỏi tiếp.

Hai người lại nói chuyện thêm vài câu, sau khi hẹn rõ thời gian gặp vào ngày mai, cậu mới chào tạm biệt và quay về ký túc xá.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...