Chương 87: 🍰Chương 86
Bây giờ nghĩ lại, cái kiểu bám dai như đỉa của cậu mà không bị đối phương gọi bảo vệ đuổi ra ngoài thì đúng là Hình Diễm Thần đã quá khoan dung và tử tế rồi.
Chẳng qua hắn ta chỉ tình cờ xuất hiện và kịp thời cứu cậu một lần lúc cậu không cẩn thận ngã cầu thang thôi, mà không hiểu sao Tô Nhung lại si mê người đó đến vậy?
Chuyện này đến chính cậu cũng không thể nói rõ.
"Tô Tô... Tô Tô... Em đang ngẩn người gì thế?"
Giọng nói bên tai càng lúc càng gần, cảm giác vai bị người ta vỗ nhẹ vài cái, Tô Nhung lúc này mới bừng tỉnh, trên mặt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng: "Em vừa rồi mải nghĩ linh tinh..."
Mải nghĩ đến mức không hề nhận ra thang máy đã mở từ lúc nào.
Thấy Sở Lam vẫn đang giữ nút mở thang máy chờ mình, Tô Nhung vội vàng bước ra ngoài.
"Thật ngại quá..."
"Không sao."
Thu lại chút nghi hoặc trong mắt, Sở Lam lo lắng hỏi: "Có phải do mệt quá không? Tối qua em ngủ không ngon à?"
Không thể kể lại những gì mình vừa nghĩ, Tô Nhung đành lảng tránh, trả lời cho có.
Thấy Sở Lam không hỏi gì thêm, trong lòng cậu lại cảm thấy lấn cấn và bất an.
Đến tận bây giờ, cậu vẫn không chắc liệu việc mình đi cùng Sở Lam đến đây có phải là quyết định đúng đắn hay không.
Dù rằng giờ cậu đã không còn ôm mộng gì với Hình Diễm Thần, nhưng chuyện từng điên cuồng theo đuổi vị hôn phu của Sở Lam là sự thật không thể phủ nhận. Thân phận ấy khiến cậu cảm thấy cực kỳ ngượng nghịu.
Nhưng chưa kịp nghĩ thêm gì, cậu đã được thư ký dẫn đến một phòng tiếp khách.
Ngồi cẩn thận bên cạnh Sở Lam, Tô Nhung căng thẳng đến mức cứ xoắn hai tay vào nhau, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm nước trên bàn để xoa dịu cảm xúc.
Dáng vẻ căng thẳng này sao có thể qua mắt được Sở Lam.
Ánh mắt hơi cụp xuống, anh ta đưa tay phủ lên đôi bàn tay lành lạnh của cậu, giọng nói dịu dàng: "Đừng căng thẳng, anh đã nghĩ ra nên nói gì với anh ta rồi."
"Là... là nói gì ạ?"
Ngẩng đầu nhìn Sở Lam, Tô Nhung ngạc nhiên nhận ra, chỉ với một câu nói nhẹ nhàng ấy, cậu đã dần trấn tĩnh lại. "Anh nghĩ ra một cách nói, nhưng cần em phối hợp."
Sở Lam không nói thẳng ra kế hoạch, chỉ dặn dò cậu: "Lúc đó, em chỉ cần phối hợp gật đầu là được, những chuyện khác không cần nói gì cả."
"Nếu anh ta có hỏi em, em cũng có thể không trả lời."
"Cứ để mọi việc cho anh lo. Đừng sợ."
"Em..."
Tô Nhung hơi ngập ngừng, mơ hồ cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng nhất thời không thể nắm bắt được, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý theo lời đối phương:
"Vâng... Em biết rồi."
Thấy cậu gật đầu, trong mắt Sở Lam thoáng hiện lên vẻ hài lòng.
Cả quá trình, Tô Nhung hoàn toàn bị Sở Lam dắt mũi.
Bình luận