Chương 89: 🍰Chương 88
Cậu chỉ tay ra cửa, giọng nói run rẩy vì sợ hãi, bắt đầu nói năng lộn xộn: "Vợ anh... không phải tôi! Vợ anh... đang ở ngoài kia..."
Nhưng còn chưa nói hết câu, tay cậu đã bị người ta siết chặt, lực mạnh đến mức khiến Tô Nhung đỏ hoe cả mắt.
Hình Diễm Thần kéo mạnh cậu đến trước mặt mình, gương mặt tối sầm, hắn ta bóp cằm Tô Nhung đầy cứng rắn, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình.
Chỉ cần nghĩ đến việc Tô Nhung có thể đang ở bên người đàn ông khác, ngọn lửa tức giận trong lòng hắn ta liền bùng cháy không thể kiềm nén: "Cậu ta muốn quay lại độc thân? Sau đó thì sao? Sau đó muốn ở bên em?"
"Tô Nhung, em đừng có mơ!"
Hơi thở lạnh lẽo phả thẳng lên mặt, Tô Nhung nhắm chặt mắt, không dám nhìn hắn ta, hàng mi ướt đẫm chẳng biết từ lúc nào đã dính lại thành từng chùm, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
"Mở mắt ra nhìn tôi!"
Áp lực nơi cằm càng lúc càng lớn, Tô Nhung nhíu mày, đôi mắt ươn ướt ngẩng lên nhìn anh, môi run run bị cắn chặt, tựa như chỉ cần thêm một câu nữa thôi là cậu sẽ bật khóc.
Rốt cuộc là cậu đã dính phải vận xui gì thế này?
Cậu chỉ muốn quay về, không muốn đối mặt với Hình Diễm Thần thêm một giây nào nữa.
Đúng lúc ấy — "Rầm!" — cửa phòng tiếp khách bị ai đó đẩy mạnh.
"Thưa ngài! Không thể vào trong được!"
Thư ký trẻ khi nãy dẫn Tô Nhung vào vội vàng chắn trước một người đàn ông, cố gắng ngăn không cho anh xông vào.
"Tránh ra."
Chỉ hai từ lạnh như băng được phun ra, Hứa Cảnh Dịch không thèm liếc nhìn thư ký lấy một lần, ánh mắt anh dán chặt vào hai người đang đứng cạnh cửa sổ sát đất, gương mặt âm trầm đến cực điểm.
"Thư ký Trương, cô ra ngoài trước đi."
"Anh Hứa, tôi không nhớ hôm nay có hẹn gặp anh."
Hình Diễm Thần cau mày nhìn người vừa đột ngột xông vào, thân người hơi dịch sang, cố tình che khuất tầm nhìn của đối phương.
Không ngờ hành động ấy lại như châm lửa vào thùng thuốc nổ của Hứa Cảnh Dịch.
Anh sải bước đến gần, lúc tới nơi mới thấy thiếu niên đang bị người ta siết chặt cằm, khuôn mặt nhăn nhó, đôi mắt đỏ hoe đầy uất ức.
Trong mắt anh lập tức nổi lên một luồng sát khí, con ngươi đen như mực, khóe môi cong lên đầy lạnh lẽo, giọng cảnh cáo: "Thả Tiểu Nhung ra."
Nghe vậy, Hình Diễm Thần nhếch môi cười khẩy, nhướn mày nói: "Nếu tôi không thả thì sao?"
Mọi chuyện diễn ra gần như trong chớp mắt.
Hứa Cảnh Dịch vung nắm đấm mạnh như trời giáng vào mặt Hình Diễm Thần, khiến khóe miệng hắn ta lập tức rỉ máu.
Cái siết trên người Tô Nhung lập tức biến mất, cơ thể cậu chao đảo một chút, chưa kịp phản ứng thì đã bị Hứa Cảnh Dịch kéo ra sau lưng bảo vệ.
Bình luận