Chương 74: 🥐Chương 73

Ngoài sự giúp đỡ từ những đứa trẻ đã lớn lên trong viện, còn phải cảm ơn cả người đã quyên góp năm đó – một ân nhân bí ẩn.

Giờ đây cuối cùng cũng được gặp người tốt bụng ấy, trong mắt viện trưởng Đình ngoài vẻ ngạc nhiên vì đối phương còn quá trẻ, còn có nhiều hơn là lòng biết ơn và sự xúc động.

Nếu không có Tô Nhung, viện phúc lợi này e rằng đã sớm đóng cửa rồi.

"Cậu Tô, xin hỏi hôm nay cậu đến đây là để...?"

"Viện trưởng Đình, cứ gọi con là Tiểu Tô là được rồi ạ. Cháu chỉ muốn đến thăm, tham quan một chút thôi, không có mục đích gì khác." Tô Nhung mỉm cười đáp lại, trong lòng vẫn thấy hơi ngạc nhiên vì viện trưởng lại có thể nhận ra cậu.

Thật ra, có một chuyện mà Tô Nhung không hề biết.

Muốn đến tham quan viện phúc lợi này cần phải đăng ký trước qua mạng. Tối hôm qua, khi viện trưởng Đình thấy người đăng ký có họ là "Tô", bà lập tức chú ý ngay.

Vì vậy mà ngay khi Tô Nhung vừa bước vào không bao lâu, bà đã "vô tình" ra gặp được cậu.

Hai người trò chuyện đôi câu, viện trưởng Đình liền hỏi Tô Nhung có phải là người đã quyên góp năm đó không.

Nhìn ánh mắt của bà, Tô Nhung nhẹ gật đầu thừa nhận.

"Thì ra là vậy."

Hiểu rõ suy nghĩ của Tô Nhung, viện trưởng Đình mỉm cười, rồi bắt đầu kể cặn kẽ cho cậu nghe về tình hình của viện trong ba năm qua, cũng như khoản tiền quyên góp ấy đã được sử dụng như thế nào.

"Nói ra thì, dì có một chuyện rất tò mò." Viện trưởng Đình khựng lại một chút, rồi hỏi: "Tiểu Tô, sao con lại chọn quyên góp cho viện của dì vậy ?"

Không ngờ sẽ nhận được câu hỏi như vậy, Tô Nhung hơi sững người.

Sau một thoáng suy nghĩ, cậu đáp: "Thật ra, hồi nhỏ con từng đến đây một lần, cũng có chút ấn tượng. Ba năm trước, tình cờ thấy tin viện chuẩn bị đóng cửa, nên con mới nghĩ đến chuyện ủng hộ tiền."

Nói chính xác hơn thì, ba năm trước vào một ngày nọ, cậu nhận được một tờ rơi trên đường. Trong đó ghi rõ rằng viện phúc lợi đang trong tình trạng khó khăn và cần gây quỹ để duy trì.

Tờ rơi đó trông không phải là loại được in ấn chuyên nghiệp, mà là do ai đó tự tay làm ra.

Mặt trước là nội dung thông tin, mặt sau là tờ giấy nháp có viết các phép tính toán, chữ viết nguệch ngoạc và hình vẽ vụng về – rõ ràng là do trẻ con vẽ.

Khi ấy, Tô Nhung đang ở gần đó nên đã lần theo địa chỉ trên tờ rơi, đi đến cổng viện phúc lợi. Vừa đứng trước cánh cổng ấy, cậu lập tức nhớ lại ký ức tuổi thơ.

Sau khi về nhà, cậu lập tức tra cứu thông tin trên mạng, xác nhận viện thực sự sắp phải đóng cửa, lúc ấy mới quyết định quyên góp tiền.

Tất nhiên, thời điểm đó dù hàng tháng bố vẫn chuyển tiền cho cậu, nhưng khoản ấy hoàn toàn không đủ để làm từ thiện.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...