Chương 75: 🥐Chương 74

"Không... thật sự không cần đâu..."

Tô Nhung còn chưa kịp nói dứt câu, đã thấy Giang Tiền bước đến, cầm lấy lọ dầu xoa nhỏ. Động tác của anh ta rất thuần thục, đầu ngón tay chạm vào miệng chai lấy chút dầu, rồi xoa hai đầu ngón tay với nhau vài lần trước khi nhẹ nhàng đặt lên hai bên thái dương của Tô Nhung.

Động tác nhanh đến nỗi khi Tô Nhung kịp phản ứng lại, thì hai bên thái dương của cậu đã ấm lên bởi những động tác xoa bóp nhè nhẹ.

Hương thơm thảo dược dịu nhẹ kết hợp với lực tay nhẹ nhàng khiến cậu không ngờ lại có hiệu quả tốt đến vậy.

Không biết từ lúc nào, Tô Nhung đã nhắm mắt lại. Cơn đau đầu âm ỉ khi nãy giờ đã biến mất, thay vào đó là một cảm giác thoải mái dịu dàng lạ thường.

Giang Tiền lặng lẽ quan sát khuôn mặt thiếu niên đang nhắm mắt trước mặt mình, ánh mắt dần tối đi, còn động tác trên tay lại càng thêm nhẹ nhàng hơn.

Một lúc sau, khi Tô Nhung mở mắt ra, thì phát hiện trong phòng giờ chỉ còn lại cậu và Giang Tiền. Viện trưởng Đình chẳng biết đã rời đi từ lúc nào.

"Dì Đình ra ngoài nghe điện thoại rồi," Giang Tiền nhìn thấy vẻ thắc mắc trong mắt cậu, nhẹ giọng giải thích, "trước khi đi dặn tôi ở lại trò chuyện với em."

"Muốn đi dạo một chút không? Tôi dẫn em đi xem lớp học ở đây."

Ban đầu Tô Nhung định từ chối, nhưng khi nghe đến phần "xem lớp học", cậu không kìm được mà nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.

"Vậy thì đi xem một chút nhé."

Có người dẫn đường, Tô Nhung gần như đã đi một vòng quanh toàn bộ viện phúc lợi.

Khi đến trước cửa lớp học, cậu và Giang Tiền cùng đứng yên ở cuối lớp, lặng lẽ lắng nghe âm thanh đọc bài vang ra từ bên trong.

"Các em ấy đang học Ngữ văn đấy."

Tô Nhung tò mò nghiêng đầu nhìn vào, quả nhiên thấy các em nhỏ đang cầm sách đọc bài rôm rả, còn cô giáo thì đang quay lưng về phía lớp, bước lên bục giảng.

"Em muốn vào nghe thử không?" Giọng của Giang Tiền vang lên bên tai.

Tô Nhung lắc đầu, không nói gì, rồi tiếp tục đi theo anh ta.

"Căn nhà nhỏ này mới được xây mấy năm gần đây, là một thư viện mini."

Vừa dẫn Tô Nhung đến căn nhà nhỏ, Giang Tiền vừa giải thích, vừa lặng lẽ quan sát biểu cảm của cậu.

"Nơi này trước đây là một bãi đất trống, dùng làm sân chơi nhỏ."

Thấy trên mặt Tô Nhung hiện lên vẻ khác thường, ánh mắt Giang Tiền khẽ dao động, nhẹ giọng nói: "Em đã từng đến đây rồi."

Câu nói đó không phải là câu hỏi. Dựa vào một số biểu hiện của Tô Nhung và những ký ức mơ hồ trong đầu mình, Giang Tiền rất chắc chắn – cậu bé này chính là đứa trẻ năm xưa từng lạc đường.

Là cậu bé xinh đẹp từng tặng anh ta một hộp kẹo.

"Muốn ăn kẹo không?"

Tô Nhung cẩn thận đón lấy viên kẹo, nắm chặt trong lòng bàn tay, cảm nhận được lớp giấy gói nhựa mềm mại cọ vào da.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...