Chương 77: 🥐Chương 76
Nói như vậy... thì Tô Yến Lâm biết với Úy Khanh Duẫn.
Nhận ra điều đó khiến Tô Nhung có phần bất ngờ, đồng thời cũng thấy thấp thỏm trong lòng.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cậu cũng không muốn để Tô Yến Lâm biết cậu quen với Úy Khanh Duẫn — hoặc nói chính xác hơn là cậu không muốn anh ta biết lý do vì sao hai người lại quen nhau.
May mà gần đây Úy Khanh Duẫn đi công tác, chắc lần này sẽ không đụng mặt nữa đâu.
Cậu cúi đầu, cố gắng giấu đi vẻ kinh ngạc và bối rối trong mắt, nhưng không hề hay biết từng cử chỉ nhỏ ấy đều đã rơi trọn vào ánh nhìn quan sát cẩn thận của người đối diện.
Thu lại ánh mắt dò xét, Tô Yến Lâm bình thản hỏi: "Sao thế em? Không thích đồ ăn ở nhà hàng này sao?"
"Không... không có. Nhà hàng này cũng ổn lắm, chỉ là... món tráng miệng hơi ngọt quá thôi."
Tô Nhung lắc đầu lia lịa, nhớ đến món tráng miệng ngọt đến ê răng, cậu liền rùng mình, cảm giác ê buốt như trỗi dậy.
"Tráng miệng quá ngọt hả?" – Tô Yến Lâm khẽ lặp lại, nhưng trong lòng lại đang nghĩ đến một chuyện khác: Tô Nhung tại sao lại đi ăn ở một nhà hàng cao cấp như thế này với một... giáo viên? Hơn nữa còn gọi cả món tráng miệng?
Phải biết rằng nhà hàng này giá cả không rẻ, dù món ăn ngon, nhưng đối tượng khách chủ yếu là dân làm ăn hoặc các cặp đôi.
Mà giáo viên thì chắc chắn không phải kiểu người đến đây vì công việc kinh doanh, còn giả thuyết "cặp đôi" thì lại càng không hợp — anh ta tuyệt đối không tin Tô Nhung sẽ đi yêu đàn ông.
Trên phương diện nào đó mà nói, Tô Yến Lâm là một "trai thẳng" tiêu chuẩn.
Dù sống nhiều năm ở nước ngoài – nơi cởi mở và hiện đại – nhưng trong suy nghĩ của anh, khái niệm "đồng tính" vẫn luôn là điều rất xa vời.
"Lúc trước hai người gọi món tráng miệng nào thế? Anh xem thử có phải gọi nhầm không."
"Em nhớ xem... hình như là..."
Tô Nhung nghiêng đầu nhớ lại, nhưng còn chưa kịp nói xong, thì đã thấy gương mặt của Tô Yến Lâm thoáng khựng lại, khóe miệng nở nụ cười khách sáo kiểu xã giao thường thấy khi đối diện người ngoài.
Cậu ngơ ngác nhìn anh ta, vừa định hỏi thì một giọng nam trầm thấp quen thuộc đến rợn người bất ngờ vang lên từ sau lưng.
Trái tim cậu thót lại, không dám quay đầu.
"Trùng hợp thật, cậu cũng đến đây ăn?"
"Phải, cũng khá trùng hợp." – Tô Yến Lâm đáp.
Chưa đến ba giây sau, người đàn ông ấy đã bước tới trước bàn.
Mang theo nụ cười nhàn nhạt, Úy Khanh Duẫn chào hỏi Tô Yến Lâm, ánh mắt thuận tiện quét sang cậu nhóc đang cúi gằm đầu bên cạnh — và ánh mắt đó thoáng cái liền thay đổi.
Hắn nhận ra Tô Nhung.
Chương 40
Cảm giác ánh nhìn từ trên cao như đè nặng lên đỉnh đầu, hai bàn tay đặt trên đùi của Tô Nhung siết lại thành nắm đấm.
Bình luận