Chương 79: 🥐Chương 78

"Anh có thể đừng..." ...đừng lại gần nữa không...

Ngay khoảnh khắc ấy, cánh cửa nhà vệ sinh vốn đang đóng kín chợt bị đẩy ra.

Nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của Tô Yến Lâm, Úy Khanh Duẫn cuối cùng cũng ý thức được — mình vừa làm gì.

"Các người đang làm gì vậy?"

Người tinh mắt chỉ cần liếc một cái là hiểu — mối quan hệ giữa hai người này tuyệt đối không đơn giản. Khoảng cách quá mức thân mật, ánh mắt né tránh, tư thế gượng gạo... tất cả như thể họ đang giấu giếm một bí mật không thể nói ra trong nhà vệ sinh.

Dưới cặp kính gọng mảnh, đôi mắt Tô Yến Lâm chợt lóe lên ánh lạnh. Đôi môi anh ta mím chặt, ánh nhìn cuối cùng dừng lại trên người Úy Khanh Duẫn.

Khuôn mặt không mang chút biểu cảm, giọng nói lạnh lẽo.

"Úy Khanh Duẫn, đừng nói là... cậu có ý gì với Tiểu Nhung đấy nhé."
Tô Yến Lâm không nói hết, nhưng Úy Khanh Duẫn hiểu rõ phần còn lại là gì.

Hắn muốn lên tiếng giải thích, nhưng giây tiếp theo đã bị lời nói của Tô Yến Lâm chặn đứng.

Tô Yến Lâm lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn — ánh mắt mang đầy cảnh cáo, cả người như tỏa ra áp lực vô hình. Anh ta bước tới, dang tay ôm lấy vai cậu nhóc đang hoảng hốt, giọng nói trở nên dịu dàng khác hẳn ban nãy: "Tiểu Nhung đừng sợ, chúng ta về nhà ngay bây giờ."

Bàn tay anh ta nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai Tô Nhung như để trấn an. Ánh nhìn hướng về cậu tràn đầy dịu dàng, nhưng câu tiếp theo anh ta nói khiến cả hai người trong phòng chết sững tại chỗ.

Tô Yến Lâm xoay lại, nhìn Úy Khanh Duẫn chằm chằm, giọng lạnh như băng:

"Úy Khanh Duẫn, Tiểu Nhung không giống cậu."

"Em ấy không thích đàn ông!"

Chương 41

Từ lúc Tô Yến Lâm cất tiếng, cả nhà vệ sinh chìm vào một bầu không khí chết chóc đến khó thở.

Không biết là ba mươi giây hay ba phút đã trôi qua, bên ngoài mới vang lên tiếng động:

"Ủa? Cái nhà vệ sinh này sao tự dưng mở lại rồi? Nãy còn dán biển sửa chữa mà..."

Người bước vào vừa đẩy cửa, đã khựng lại khi bắt gặp ba người đang đứng đối đầu nhau bên trong. Ánh mắt đầy nghi hoặc lướt qua từng người một — khung cảnh này rõ ràng có gì đó sai sai.

Ba người đối đầu, bầu không khí căng như dây đàn.

Ánh mắt tò mò của người kia cứ lướt qua lại, cuối cùng dừng trên gương mặt trẻ trung, xinh xắn nhất — chính là Tô Nhung. Nhìn thấy gương mặt ấy, người kia chợt như hiểu ra điều gì đó.

"...Hay là, tôi quay lại sau nhé?"

Đến khi nhận ra mình đã lỡ lời, thì câu nói ấy đã buột khỏi miệng.

Người khách vô tội rơi vào tình huống "tình tay ba" bối rối đến mức không biết nên tiến hay nên lui.

"Không cần, anh cứ dùng đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...