Chương 7: 🥨 Chương 6

Xong đời rồi.

...

Đêm khuya thanh vắng,

Trong căn biệt thự độc lập ở ngoại ô nước nào đó, đèn trong phòng làm việc tầng 3 vẫn sáng.

Trên mặt bàn để đầy tài liệu và văn kiện, hai màn hình máy tính vẫn sáng, trên đó toàn là văn bản tiếng nước ngoài.

Dựa lưng vào chiếc ghế da màu đen, Hứa Cảnh Dịch cầm ly rượu trên bàn lên nhấp một ngụm chất lỏng màu hổ phách lạnh lẽo bên trong.

Tiếng động vang lên hai lần, là âm thanh của viên đá tròn va vào vách cốc.

Ngón tay thon dài vuốt ve miệng cốc hình vuông, đôi mắt đen nháy nhìn vào màn hình điện thoại, ánh mắt dừng lại ở hình dán mèo nhỏ mà Tô Nhung gửi, đôi mắt rũ xuống hiện lên màu tối.

"Tiểu Nhung......" Anh lẩm bẩm tên Tô Nhung.

Trong giọng nói khàn khàn trầm thấp từ trong cổ họng thô ráp sau khi uống rượu, cổ áo lộ ra yết hầu lăn lên xuống, bàn tay to cùng các khớp xương rõ ràng đột nhiên dừng sức kéo cà vạt đeo trên cổ ra.

Chiếc vòng cổ tinh xảo đính những viên kim cương xanh rơi xuống sàn gỗ tối màu, không thèm để ý đến chiếc vòng cổ đắt tiền rơi xuống, Hứa Cảnh Dịch từ từ nhắm mắt lại.

Nhắm mặt dưỡng thần.

Không biết qua bao lâu, mãi đến khi máy tính phát ra tiếng "ding-dong" anh mới cử động.

Một thanh thông báo nhỏ hiện lên màn hình, anh nhận được một email mới. Sau khi nhìn thấy người gửi, ánh mắt Hứa Cảnh Dịch tối sầm lại, khéo léo thuần thục mở hộp thư.

Nhìn tiêu đề email có chữ "Tô Nhung", Hứa Cảnh Dịch không bấm mở ngay mà lấy ra một lọ thuốc toàn chữ nước ngoài ở tủ bên cạnh.

Không chút do dự, anh đổ ra hai viên thuốc màu trắng, nuốt xuống cùng chất lỏng lạnh ngắt trên bàn.

Một lần nữa nhìn vào màn hình máy tính, Hứa Cảnh Dịch cuối cùng cũng bấm vào mở email.

Nội dung email không có văn bản gì, chỉ có một tệp cần giải nén đính kèm. Tải xuống, sau khi giải nén, trong thư mục xuất hiện một tài liệu và một mục.

Đầu tiên anh bấm mở tệp tài liệu, trang đầu hiện ra một tấm ảnh dài chụp Tô Nhung. Là ảnh chụp gần đây, cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng có cổ, tóc mái trên trán hơi dài che khuất đôi mắt, nhưng ảnh chụp rất trang trọng, như thể được thợ chụp ảnh của studio chụp.

Không vội đọc nội dung bên dưới, sau khi nhấp chuột phải để lưu ảnh, Hứa Cảnh Dịch bấm vào một thư mục có mật khẩu. Sau khi nhập mật khẩu, bên trong xuất hiện thư mục tên "Tiểu Nhung" tất cả đều được phân loại theo năm.

Thư mục này bắt đầu từ năm anh gặp Tô Nhung, cho đến 8 năm trước, việc lưu lại bị cắt đứt khi anh học lớp 11, cũng chính năm đó, anh đã rời bỏ Tô Nhung.

Tạo một thư mục mới, nhập năm nay, Hứa Cảnh Dịch đem ảnh chụp vừa rồi lưu vào trong đó.

Nhấn quay lại, tùy ý nhấp vào một thư mục, bên trong đều là ảnh chụp Tô Nhung mà anh đã sưu tập được trước đây. Nhìn từng tấm ảnh chụp cậu trai nhỏ, Hứa Cảnh Dịch không nhìn cũng biết ảnh tiếp theo như thế nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...