Chương 174: 🥪Chương 173
Vừa cúi người định bước xuống giường, Tô Nhung liền bị người kia kéo lại.
"Em ngủ ở đây, anh xuống dưới."
Không để cho Tô Nhung có cơ hội từ chối, Hứa Cảnh Dịch vén chăn lên, trực tiếp đè cậu xuống giường, còn ân cần đắp chăn cho cậu, bàn tay lớn nhẹ nhàng lướt qua gò má mềm mại:
"Ngoan nào, ngủ đi."
Tô Nhung thực sự đã buồn ngủ đến không chịu nổi, vừa lẩm bẩm điều gì đó, đã chìm vào giấc ngủ.
Cậu ôm lấy chăn, xoay người lại, vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, nhanh chóng ngủ say, hoàn toàn không hề hay biết, người đàn ông kia đã đứng bên giường nhìn cậu bao lâu.
Rất lâu sau, Hứa Cảnh Dịch mới khẽ thở dài một tiếng, cúi đầu nhìn bản thân, cười khổ một cái rồi quay người bước vào phòng tắm.
Trong cơn mơ màng, Tô Nhung cảm thấy mình như đang mơ mộng — mơ thấy đèn trong phòng tắm suốt cả đêm không tắt, tiếng nước chảy cũng không hề ngừng lại, thậm chí thỉnh thoảng còn xen lẫn vào đó là vài tiếng thở dốc nặng nề của một người đàn ông...
Sáng sớm hôm sau.
Khi tỉnh dậy, Tô Nhung nhìn về phía phòng tắm đã im ắng hoàn toàn, không hiểu sao lại mơ thấy đèn trong đó sáng suốt cả đêm.
Vừa ngáp vừa đi vào phòng tắm để rửa mặt, cậu lập tức phát hiện ra điểm kỳ lạ.
Tại sao đã qua cả một đêm rồi mà phòng tắm vẫn ẩm ướt như vậy?
Chẳng lẽ... hệ thống thông gió ở đây kém đến thế sao?
Dù cả phòng tắm đều ẩm đẫm hơi nước, nhưng lại không hề có mùi khó chịu, chỉ còn sót lại mùi sữa tắm thoang thoảng.
Vì không có nhiều kinh nghiệm, Tô Nhung cũng không nghĩ sâu xa, chỉ nhanh chóng rửa mặt chải đầu trong căn phòng tắm ẩm ướt ấy, sau đó thay quần áo rồi bước ra ngoài.
Lên đến tầng hai, cậu bỗng nghĩ đến điều gì đó, liền quay lại, rẽ vào mấy căn phòng bên cạnh.
Hôm qua khi mới đến, tất cả các phòng đều khóa chặt. Cậu không biết đêm qua Hứa Cảnh Dịch ngủ ở phòng nào.
Nhưng lần này không cần tìm, cửa một căn phòng đang khép hờ, từ bên trong còn truyền ra tiếng máy móc hoạt động.
Tò mò thò đầu vào, Tô Nhung nhìn thấy một hàng dài các thiết bị thể thao, và ở chính giữa, có một người đàn ông thân hình quen thuộc đang quay lưng về phía cậu, mặc quần tập ôm sát, để trần nửa thân trên, tập luyện nghiêm túc.
Lần đầu tiên trong đời Tô Nhung thấy loại máy tập như thế này — một tấm ván đen hình chữ nhật đặt ở giữa, hai bên là khung chữ U ngược bằng kim loại đen, phía trước còn có một màn hình nhỏ để điều chỉnh tốc độ hoạt động.
Theo chuyển động của máy, tấm ván bên dưới xoay vòng theo chiều kim đồng hồ một cách đều đặn, còn người đàn ông thì đứng thẳng trên đó, hai chân mở rộng, đầu gối theo nhịp mà gập nhẹ xuống — trông hệt như đang lướt sóng trên biển.
Bình luận