Chương 176: 🥪Chương 175

Nếu như Hình Diễm Thần vẫn còn ở cạnh thì cũng không đến nỗi, nhưng giờ chỉ còn lại một mình, Lương Như Duệ lập tức cảm thấy vô cùng khó chịu.

Đợi hồi lâu vẫn không thấy Hình Diễm Thần quay lại, ra ngoài xem thử thì phát hiện anh họ đã lái xe đi mất, chỉ còn mỗi cậu ta bị bỏ lại ở đó.

Chắc chắn là bị Tô Nhung dụ đi rồi!

Không chút do dự, Lương Như Duệ lập tức đi đến kết luận như vậy trong đầu. Cậu ta vội vàng thanh toán bữa tối, sau đó leo lên chiếc taxi khó khăn lắm mới bắt được, vừa định rút điện thoại ra gọi cho Tô Nhung, không ngờ lại nhận được cuộc gọi từ Hình Diễm Thần.

Còn chưa kịp gọi một tiếng "anh họ", giây tiếp theo đã nghe được thông báo từ đầu dây bên kia, yêu cầu cậu ta lập tức trở về.

Không phải về nhà, mà là về đúng nơi đã đến — quay về nước ngoài, thu dọn hành lý để tiếp tục những khóa học còn dang dở.

Rõ ràng vừa mới về nước mà, sao lại bắt cậu ta đi liền như vậy?

Thế nhưng không còn cách nào khác, tiền đi du học của cậu ta là do mẹ của Hình Diễm Thần, cũng chính là dì ruột cậu, chi trả. Cậu ta không có quyền phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo.

Sau khi về nước ngoài, muốn tìm Tô Nhung nói rõ mọi chuyện, nhưng không ngờ lại bị đối phương chặn hết mọi kênh liên lạc, đến cả điện thoại cũng không gọi được.

Nửa năm trôi qua, Lương Như Duệ cảm thấy cuộc sống của mình ngày càng thảm hại. So với trước đây, đúng là một trời một vực.

Càng nghĩ, cậu ta càng cho rằng nguyên nhân tất cả đều bắt nguồn từ lần đó — lần về nước gặp Tô Nhung.

Mơ hồ trong tiềm thức, Lương Như Duệ tin rằng nếu như ngày hôm đó cậu ta không gặp Tô Nhung, thì nửa năm qua chắc chắn vẫn sống sung sướng như trước.

Chứ không phải như bây giờ, phải luồn cúi làm chân sai vặt cho đám thiếu gia, tiểu thư nhà giàu, chỉ để cố gắng chen chân vào vòng tròn thượng lưu.

Vừa nãy, cậu ta chính là đi lấy rượu giúp đám thiếu gia đó, không ngờ lại nhìn thấy Tô Nhung cùng một người đàn ông lạ mặt nhưng cao lớn, điển trai bước vào phòng nghỉ này.

Chỉ một đoạn đường ngắn từ cửa bước vào, tay người đàn ông kia vẫn không rời khỏi người Tô Nhung, ánh mắt dịu dàng, cúi đầu nói chuyện nhỏ nhẹ như thể đang nâng niu bảo bối trong tay, dáng vẻ như thể giây tiếp theo sẽ bế thẳng người lên, ngay cả để Tô Nhung đi bộ cũng thấy tiếc.

Tại sao lại như vậy?!

Tại sao cậu ta lại phải cúi đầu làm chân chạy việc, còn Tô Nhung thì lại được một người đàn ông xuất sắc như thế cưng chiều?

Chai rượu trên tay như nặng ngàn cân, nhìn thấy sự tương phản rõ rệt ấy, Lương Như Duệ chỉ cảm thấy thế giới này quá bất công, đầu lưỡi tràn đầy vị chua xót.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, thấy một nhân viên phục vụ từ bên trong bước ra, không lâu sau, người đàn ông ưu tú kia cũng đi ra ngoài.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...