Chương 178: 🥪Chương 177

Người này, anh biết là ai.

Ngay từ khi còn chưa về nước, trong lúc cho người điều tra các mối quan hệ xung quanh Tô Nhung, anh đã từng thấy người này, ấn tượng khi đó còn khá sâu sắc.

Chính là tên báo đời đã xúi giục Tô Nhung đi theo đuổi Hình Diễm Thần.

Nếu không phải vì Lương Như Duệ cứ luôn miệng bảo Hình Diễm Thần thích ăn đồ ngọt, thì Tô Nhung của anh chắc chắn đã không vì người đàn ông chết tiệt kia mà học làm bánh ngọt để lấy lòng.

Đáng giận thật!

Cho đến tận bây giờ, hắn còn chưa từng được ăn món ngọt nào mà Tô Nhung tự tay làm cho, vậy mà Hình Diễm Thần không những đã được nhận rồi, lại còn không biết trân trọng mà từ chối.

Đầu lưỡi như nếm được vị chua gắt gỏng, ánh mắt Hứa Cảnh Dịch nhìn về phía cửa càng trở nên lạnh lẽo, ý muốn giết chết Lương Như Duệ càng lúc càng mãnh liệt.

Người ta nói yêu ai yêu cả đường đi, nhưng với cậu ta thì ngược lại — ghét thì ghét cả tông chi họ hàng.

Nhất là với cái tính nhỏ mọn và thù dai không ai biết của người đàn ông này, chỉ cần liên quan đến Tô Nhung, anh sẽ không ngần ngại trả thù đến tận cùng.

*

Cảm nhận được một luồng khí lạnh không rõ từ đâu truyền đến, thiếu niên đang nép trong lòng hắn khẽ run lên, ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ hỏi: "Sau... sau này Lương Như Duệ sẽ thế nào?"

Thu lại tia tàn độc trong ánh mắt, Hứa Cảnh Dịch cong môi nở một nụ cười nhẹ nhàng đầy an ủi, giọng nói cũng mềm mỏng, trầm ổn, không mang theo chút sát khí nào:

"Chuyện của cậu ta để cảnh sát xử lý là được rồi. Có thể sẽ bị khép vào tội cố ý hoặc có ý định gây thương tích."

"Thế còn anh thì sao?"

"Anh à?" Anh cười khẽ, ngón tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt trắng mịn của Tô Nhung, khẽ nhéo một cái: "Bảo bối đang lo cho anh sao?"

"......"

"Dĩ nhiên là em lo cho anh rồi, em chỉ lo cho anh thôi."

Không ngờ cậu nhóc mặt mỏng trước nay lại dám nói thẳng ra những lời như vậy, Hứa Cảnh Dịch thoáng ngẩn người, rồi bật cười khẽ:

"Thì ra bảo bối chỉ lo cho mình anh thôi à?"

"Anh vui lắm."

Lời vừa dứt, Tô Nhung phát hiện ánh mắt người đàn ông kia thay đổi.

Ánh nhìn đó chứa đầy dịu dàng, nhưng đồng thời cũng chan chứa nồng nàn yêu thương, cháy bỏng như muốn thiêu đốt, môi hắn hé mở như muốn nói gì đó, cuối cùng lại chỉ biến thành một nụ hôn nhẹ nhàng.

Ngón tay thon dài nâng cằm nhỏ của Tô Nhung lên, môi dán lấy môi, từ khóe miệng dịu dàng hôn tới chính giữa.

Ban đầu chỉ là nhẹ nhàng chạm môi, nhưng càng hôn càng sâu.

Anh hôn lấy đôi môi nhỏ mềm mại như trân bảo, không ngừng mút lấy làn môi đỏ mọng, đầu lưỡi nóng rực từ từ len vào, xâm nhập vào nơi ngọt ngào đã khiến hắn thao thức bao đêm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...