Chương 101: 🥯Chương 100
"Tô Nhung, cố lên chút nữa! Đừng nhắm mắt lại! Mở mắt ra! Anh mau mở mắt ra cho em!!"
Lúc này, Nhạc Sâm đã chẳng còn để tâm được điều gì nữa. Cậu ta không nghe thấy ba người phía sau đang hoảng loạn gọi tên mình, trong mắt, trong tim chỉ còn duy nhất hình bóng của thiếu niên nhỏ bé, gương mặt trắng bệch đang nằm trong lòng cậu ta.
"Nhạc Sâm! Cẩn thận, bên đó có sóng lớn!!"
"Ôm chặt vào, ôm chặt vào!!!"
Tiếng của Trương Trúc Bình vang lên giữa tiếng gió và mưa dồn dập. Nhạc Sâm còn chưa kịp ngẩng đầu thì một đợt sóng lớn ập đến, chiếc du thuyền lắc lư dữ dội, một nửa thân tàu đã bị nước biển nhấn chìm.
"Mọi người sao rồi? Có ổn không?!"
Phía tàu vừa mới thoát khỏi con sóng dữ, mưa gió lúc này đã dịu đi hơn một chút so với khi nãy. Trương Trúc Bình vừa kiểm tra tình hình mọi người xong thì chợt phát hiện Nhạc Sâm có biểu hiện lạ.
"Nhạc Sâm, cậu sao thế?"
"Không thấy nữa rồi... không thấy nữa rồi..."
Cậu lẩm bẩm như người mất hồn, đôi mắt dại đi nhìn chằm chằm vào vòng tay trống rỗng.
"Tô Nhung? Tô Nhung đâu rồi?"
"Anh Nhung, anh ở đâu?!"
Ánh mắt thất thần nhìn ra vùng biển đen kịt ngoài lan can, dường như Nhạc Sâm đã hiểu ra điều gì đó.
Cánh tay ôm chặt lan can chợt buông lơi, cậu ta không cần suy nghĩ gì mà lập tức định nhảy xuống biển để tìm người.
"May mà tôi kéo kịp, nếu không thì giờ cậu ấy cũng đã mất tích rồi."
Trương Trúc Bình cũng đang khoác tấm chăn xám trên người, khuôn mặt trắng bệch khi nhớ lại chuyện vừa xảy ra, giọng vẫn còn run vì sợ: "Sau đó thì sóng bắt đầu dịu đi, không lâu sau chúng tôi được tìm thấy."
"Tô Nhung chắc rơi ở khu vực gần đó. Mấy người có thể..."
"Do sóng lớn nên người bị rơi xuống sẽ trôi theo dòng, không thể nào vẫn ở chỗ cũ được. Nếu không thì chúng tôi đâu tìm mãi mà vẫn không thấy..."
Dường như nhớ ra ở đây còn có người thân của Tô Nhung, cảnh sát Lưu ngưng nói giữa chừng.
Ông quay sang nhìn Hứa Cảnh Dịch, khuôn mặt anh lúc này tối sầm như mực, giọng ông trầm trọng mà cam đoan:
"Anh Hứa, chúng tôi nhất định sẽ tìm được Tô Nhung."
"Anh cứ yên tâm."
Nghe vậy, Hứa Cảnh Dịch cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh đen sẫm, tĩnh mịch như vực sâu không đáy, cánh môi mím chặt khẽ hé ra, bật ra một tiếng cười nhạt khô khốc. Giọng nói khàn đặc và rát bỏng: "Thật sao?"
Câu nói ấy mang đầy nghi ngờ và không một chút tin tưởng.
Đã gần bốn tiếng trôi qua kể từ lúc cứu hộ bắt đầu. Giữa biển khơi sóng gió điên cuồng, việc tìm được một người như vậy chẳng khác nào chuyện viển vông giữa đêm đen.
Anh đứng dậy một cách cứng ngắc, ra đến cửa rồi mới rút điện thoại gọi đi: "Chuẩn bị tàu cho tôi. Tôi muốn ra biển tìm người."
Bình luận