Chương 93: 🥯Chương 92
"Rầm!" Một tiếng vang trầm đục vang lên.
Cảm nhận được bàn tay to phía sau đầu đã kịp đỡ lấy phần va chạm đau đớn giúp mình, Tô Nhung khẽ mở mắt ra — và sững người khi phát hiện bản thân... đang hôn Hứa Cảnh Dịch.
Môi Hứa Cảnh Dịch có hơi lạnh, nhưng kỳ lạ là Tô Nhung không cảm thấy ghê tởm chút nào.
Cậu định mở miệng bảo đối phương mau buông ra, nhưng ngay khi môi vừa nhúc nhích, cậu lại cảm nhận được hình như... người kia đang chủ động hôn mình.
Đầu óc cậu lập tức như bị đánh gục, hoàn toàn ngừng hoạt động.
Cậu hoàn toàn không biết rằng trong mắt Hứa Cảnh Dịch, cậu giống như một chiếc bánh ngọt nhỏ vừa mềm vừa thơm. Toàn thân tỏa ra hương vị mê người, mà đôi môi khẽ hé kia lại càng hấp dẫn chí mạng.
Đôi môi hồng nhạt mềm mại, môi dưới khẽ cong như một trái anh đào nhỏ khiến người ta muốn ngấu nghiến lấy.
Miệng hé mở khiến người ta chỉ muốn phá cửa xông vào, cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ ẩm mềm bên trong, hút sạch mọi hương vị ngọt ngào ẩn giấu.
Làm sao mà không mê hoặc cho được?
Thật sự như muốn quấn lấy người ta đến phát điên.
Tô Nhung, bình thường chỉ cần bị dọa một chút là mắt đã hoe đỏ, nếu bị hôn mạnh như vậy, chắc chắn sẽ không chịu nổi mà rên rỉ thành tiếng, ánh mắt ươn ướt đáng thương, đỏ hoe nơi khóe mắt.
Và thực tế chứng minh — đúng là Tô Nhung không chịu nổi bị hôn.
Chỉ mới bị mút nhẹ môi dưới, chiếc lưỡi thô ráp khẽ liếm qua hạt môi tròn trịa, khóe mắt cậu đã đỏ lên từng chút.
Nếu tiếp tục đưa lưỡi vào, không biết Tô Nhung có khóc thành tiếng không nữa?
Lưỡi của người đàn ông chỉ khẽ lướt qua bên môi, lý trí của Hứa Cảnh Dịch vẫn còn, anh biết nếu còn tiếp tục đắm chìm nữa thì chắc chắn không có cách nào giải thích được chuyện này.
Anh định kết thúc nụ hôn ngoài ý muốn nhưng ngọt ngào này... thì trong khoảnh khắc ấy, thịt mềm mại nhẹ nhàng chạm vào đầu lưỡi anh.
Sợi dây lý trí trong đầu ngay lập tức đứt phựt.
Chiếc lưỡi nóng bỏng của người đàn ông xâm nhập ngay lập tức vào chiếc miệng nhỏ mê người, cuốn lấy chiếc lưỡi xấu hổ đang run rẩy của Tô Nhung, từng đợt từng đợt quét qua vòm họng nhạy cảm.
Miệng bị hút mạnh đến mức đau nhức, lưỡi bị quấn chặt không cách nào thoát, thậm chí đến cả chân lưỡi cũng bắt đầu tê rần.
Tô Nhung hoàn toàn ngơ ngác.
Cậu không biết vì sao hai người lại hôn nhau, cũng không hiểu tại sao bản thân lại chủ động lè lưỡi liếm nhẹ như thế... Cậu chỉ biết mình sắp ngạt thở mất rồi.
Không nhịn được nữa, cậu bắt đầu phát ra tiếng rên khẽ "ưm... ưm..."
Vì thiếu dưỡng khí, gương mặt trắng ngần của Tô Nhung đỏ bừng lên, đôi mắt phủ một lớp sương mờ, khóe mắt cũng như dự đoán của đối phương — đỏ đến đẹp mê người.
Bình luận