Chương 97: 🥯Chương 96
Dù không rõ rốt cuộc là chuyện gì đột xuất, nhưng nhìn việc Hứa Cảnh Dịch chỉ kịp nhắn cho cậu một tin, Tô Nhung cũng hiểu — chắc chắn đó là việc rất quan trọng nên anh mới phải vội vã như vậy. Nếu không, anh nhất định sẽ giải thích kỹ càng với cậu.
Vì rất hiểu phong cách làm việc của Hứa Cảnh Dịch, nên Tô Nhung không hề thấy buồn.
Nhưng không thể phủ nhận rằng... cậu vẫn rất mong anh có thể đến sớm hơn một chút.
Cậu gửi mấy bức ảnh vừa chụp cho Hứa Cảnh Dịch, đợi vài giây không thấy đối phương phản hồi, Tô Nhung mới cất điện thoại đi.
Từ khu tham quan về lại khách sạn cần băng qua hai ngã tư có đèn giao thông.
Dù lúc đó chưa đến năm giờ chiều, nhưng Tô Nhung nhận ra trời đã tối hơn so với khi cậu vừa ra ngoài, gió biển cũng mạnh lên rõ rệt.
Cậu đứng đợi đèn đỏ bên cạnh hai ngư dân đội mũ bucket, mơ màng nghe họ trò chuyện:"Cậu thấy không, cá hôm nay nhảy cả lên mặt nước."
"Chứ sao, không chỉ cá, cả tôm gạo cũng nhảy lên! Tôi dám chắc tối nay trăng sẽ có quầng đấy."
"Ghê vậy cơ à? Tôi chưa từng nghe."
"Tin tôi đi, tối nay tốt nhất đóng chặt cửa sổ vào..."
Hai người kia đi rất nhanh, chưa mấy chốc Tô Nhung đã bị bỏ lại phía sau. Khi cậu đến được ngã tư thứ hai thì đã không thấy bóng dáng họ đâu nữa.
Vừa nhớ lại cuộc nói chuyện kỳ lạ ấy, Tô Nhung vừa định tra thử "trăng có quầng" nghĩa là gì thì vai bỗng bị ai đó choàng qua.
Bên tai vang lên tiếng thở hổn hển của một người đàn ông:
"Anh... học trưởng... cuối cùng cũng tìm được anh rồi!"
Người vừa đến chính là Nhạc Sâm.
Sau khi xuống xe, cậu ta bị Trương Trúc Bình kéo sang một bên nói chuyện, không ngờ lúc quay lại thì đã không thấy bóng dáng Tô Nhung đâu.
Biết có hoạt động gì đó, cậu ta lập tức đi hỏi Lâm Nhất Hòa số phòng của cậu, chạy đến gõ cửa tìm, nhưng đáng tiếc đã chậm một bước.
Lúc đó cậu ta luống cuống đến mức quên cả việc nhắn tin hỏi, cứ thế chạy quanh khắp khu nghỉ dưỡng tìm người, cuối cùng mới tìm thấy được cậu ở đây.
"Anh... anh vừa rồi đi... đi đâu thế?"
Giọng nói của Nhạc Sâm đứt quãng, hơi thở nặng nề, rõ ràng là vừa chạy một quãng dài.
"Anh chỉ đi loanh quanh khu tham quan gần đây thôi mà."
Tô Nhung rút khăn giấy ra đưa cho cậu ta lau mồ hôi, vừa đưa vừa tò mò hỏi: "Lau mồ hôi đi, sao mà gấp gáp vậy?"
Lúc này Nhạc Sâm mới lấy lại hơi thở, đúng lúc đèn chuyển xanh, cậu ta kéo tay Tô Nhung băng qua đường rồi mới nói: "Học trưởng, anh Trương, bọn họ thuê được một chiếc du thuyền, tụi em định ra biển chơi một chuyến. Anh đi cùng bọn em nha?"
"Nhưng... gió hình như to lắm. Giờ ra biển có an toàn không?" — Tô Nhung hơi lo lắng hỏi.
Nhạc Sâm xua tay: "Không sao đâu, tụi em vừa hỏi người dân địa phương rồi, họ bảo giờ vẫn đi được."
Bình luận