Chương 132: 🧁Chương 131

Cậu sao lại không nhận ra chứ...

Chương 68

Rõ ràng đã đến đây rất nhiều lần, vậy mà lần đầu tiên Tô Nhung mới để ý đến con cú mèo bằng bạc kia.

Nó rất nhỏ, được gắn bên cạnh tủ rượu bằng gỗ. Hình dáng tuy tinh xảo nhưng không quá nổi bật, dễ bị bỏ qua.

Cậu không kiềm được, đưa tay lên chạm thử — cảm giác lành lạnh truyền vào lòng bàn tay.

Là gắn chặt vào đây sao?

Một món đồ trang trí thật đặc biệt.

Đang định rút tay về, thì một bàn tay lớn mang theo hơi ẩm bất ngờ phủ lên tay cậu. Tô Nhung giật bắn người, quay đầu nhìn Hứa Cảnh Dịch vừa mới xuất hiện.

"Anh... anh Cảnh Dịch..."

Thấy cậu nhỏ trước mặt thoáng hoảng hốt, ánh mắt Hứa Cảnh Dịch quét qua con cú mèo mà hai người đang cùng chạm vào, mi mắt rũ xuống, giọng trầm nhẹ:

"Em đang làm gì vậy?"

"Em... em không làm gì cả, chỉ là tò mò nên xem thử thôi."

Không rõ vì sao, Tô Nhung cảm thấy giọng nói của Hứa Cảnh Dịch tuy rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo cảm giác lạ lẫm, có chút rợn người khó giải thích.

Không hiểu vì sao lại có suy nghĩ kỳ quặc đó, Tô Nhung khẽ lắc đầu, định rút tay lại, nhưng phát hiện đối phương vẫn giữ chặt tay cậu.

"Tiểu Nhung muốn biết đây là cái gì không?"

Đang cảm thấy lạ lùng, Tô Nhung chợt nghe Hứa Cảnh Dịch hỏi như vậy. Cậu ngập ngừng một chút, rồi khẽ gật đầu.

Cậu thực sự tò mò, nếu không đã chẳng tiến lại gần và đưa tay chạm vào.

"Vậy để anh cho em xem."

Vừa dứt lời, Tô Nhung lập tức cảm nhận được bàn tay bị Hứa Cảnh Dịch ấn mạnh xuống. Tủ rượu trước mặt phát ra âm thanh của bánh xe trượt.

Giây tiếp theo, một lối đi hẹp chỉ đủ cho một người hiện ra trước mắt cậu.

Bị căn phòng bí mật đột ngột xuất hiện này làm cho choáng váng, Tô Nhung đứng ngẩn người mất một lúc mới hoàn hồn.

Cậu há miệng ngạc nhiên:
"Đây... bên trong là gì vậy?"

"Là một rạp chiếu phim mini."

Hứa Cảnh Dịch đặt tay lên vai Tô Nhung, nhẹ nhàng đẩy cậu bước vào. Khi vào trong, anh tiện tay bật đèn:
"Vào xem thử đi."

Rõ ràng nơi này không có cửa sổ, vậy mà lại không hề ngột ngạt, thậm chí mang đến cảm giác nơi này vừa mới có người sử dụng.

"Anh Cảnh Dịch, ban nãy anh có phải..."

Tô Nhung định hỏi liệu có phải vừa rồi anh đã vào đây không, nhưng nghĩ lại thấy không hợp lý.

Dù sao lúc cậu tỉnh dậy, Hứa Cảnh Dịch vẫn ngồi bên cạnh giường...

"Anh làm sao?" – Hứa Cảnh Dịch mỉm cười nhìn cậu, dáng vẻ như sẵn sàng lắng nghe.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...