Chương 133: 🧁Chương 132
"...Vậy tại sao tin tức tôi nhận được lại là anh dẫn em ấy đi gây chuyện?" – Tô Yến Lâm nhíu mày hỏi.
Giọng nói truyền qua điện thoại khá lớn, Tô Nhung ngồi bên cạnh nghe rất rõ. Có vẻ như anh cậu đã thật sự nổi giận vì chuyện tối qua.
Cậu nhíu mày, mấp máy môi muốn lên tiếng giải thích thay cho Hứa Cảnh Dịch, nhưng giây tiếp theo lại thấy anh cầm điện thoại rời khỏi phòng.
Hứa Cảnh Dịch đứng trong thư phòng, đảm bảo rằng Tô Nhung không nghe thấy được cuộc trò chuyện của họ.
"Tô Yến Lâm." – Anh hạ mắt, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng mang theo lạnh lẽo, gương mặt không còn chút hiền hòa nào khi đứng trước Tô Nhung.
"Cậu có biết tối qua Tiểu Nhung đã phải trải qua những gì không?"
Một tiếng cười khẽ lạnh lẽo vang lên từ anh, không đợi Tô Yến Lâm đáp, anh tiếp lời:
"Tất cả những gì xảy ra tối qua... đều là thứ mà Úy Khanh Duẫn đáng phải nhận."
"Tôi đã không giết hắn ngay tại chỗ, thế đã là nhân nhượng lắm rồi."
Giọng nói vừa dứt, toàn bộ vẻ dịu dàng của Hứa Cảnh Dịch đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự u ám và hiểm độc trong ánh mắt: "Bao nhiêu năm qua rồi, cậu vẫn chưa hiểu tôi sao?"
Tô Yến Lâm bên kia không nói gì, nhưng gương mặt đã sa sầm rõ rệt.
Anh ta lạnh giọng đáp: "Tôi cứ tưởng ngần ấy năm sống trong viện điều dưỡng có thể chữa lành cậu... nhưng không ngờ..."
Hứa Cảnh Dịch rõ ràng khựng lại khi nghe tới đó. Tô Yến Lâm thấy rõ phản ứng ấy, ánh mắt khẽ lóe lên: "Hứa Cảnh Dịch, tôi cảnh cáo cậu. Nếu cậu không kiểm soát nổi bản thân mình, tôi sẽ lập tức đưa Tiểu Nhung đi!"
"Cậu dám?"
"Tại sao lại không dám?" – Tô Yến Lâm cười khẩy, không hề sợ hãi, chậm rãi phản vấn:
"Cậu nghĩ Tiểu Nhung sẽ nghe lời ai? Cậu, hay tôi – anh trai của em ấy?"
Không nghe thấy câu trả lời từ Hứa Cảnh Dịch, Tô Yến Lâm tiếp tục: "Tốt nhất cậu nên tự kiểm soát con quỷ trong lòng mình, bằng không cả đời này đừng mong gặp lại em ấy."
"Chắc cậu không muốn bị cưỡng chế như tám năm trước đâu nhỉ..."
"Ồ, vậy sao? Vậy thì cứ chờ xem."
Lời của Tô Yến Lâm bị ngắt ngang – anh nhạy bén nhận ra Hứa Cảnh Dịch lúc này đã thay đổi.
Tuy giọng nói có vẻ u tối, nhưng dường như chẳng chút sợ hãi với những hậu quả anh vừa cảnh báo.
Tô Yến Lâm cau mày, vừa định nói tiếp thì điện thoại đã vang lên tiếng "tút tút tút" chấm dứt cuộc gọi.
Anh ta lập tức gọi lại – nhưng phát hiện mình đã bị chặn số.
"Khốn kiếp, tên điên này!"
...
Sau khi dập máy, Hứa Cảnh Dịch không rời khỏi thư phòng ngay. Anh lấy chiếc lọ nhỏ trong túi áo ra.
Mở chiếc két sắt giấu kín trong thư phòng, anh cẩn thận đặt lọ nhỏ chứa sinh vật kia vào lại trong hộp gỗ.
Chỉ khi chắc chắn mọi thứ đã được cất kỹ, anh mới mở cửa phòng bước ra ngoài.
Bình luận