Chương 134: 🧁Chương 133
Cậu không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nếu như không có chuyện xảy ra ngày hôm trước, có lẽ Tô Nhung vẫn dám hỏi han.
Nhưng bây giờ, cậu không dám nữa.
"Cạch" một tiếng, cửa phòng tắm bật mở.
Trên cổ khoác một chiếc khăn lông màu trắng, Giang Tiền để trần nửa thân trên bước ra.
Thấy đối phương mang theo hơi nước nóng ngồi xuống mép giường, Tô Nhung lập tức cúi đầu vờ như đang nghịch điện thoại, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà liếc về phía Giang Tiền.
Làn da màu lúa mạch, cơ bụng rắn chắc rõ nét, cơ bắp nơi cánh tay trông cường tráng mạnh mẽ — chỉ cần nhìn qua một cái là đã cảm nhận được khí chất đàn ông bừng bừng của người này.
Ánh mắt Tô Nhung bị hút lấy bởi những vết thương mới trên cơ thể anh — đủ loại lớn nhỏ, phần lớn là vết trầy xước.
Đã có vết thương thì vốn dĩ không nên để dính nước, vậy mà đối phương lại chẳng hề bận tâm.
Ban đầu cậu định giả vờ như không nhìn thấy, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng: "Giang học trưởng, anh có vết thương trên người... có phải là không nên để dính nước không?"
Bắt gặp ánh mắt của Giang Tiền, cậu lập tức bổ sung: "Em có mang oxy già, hay là để em giúp anh lau qua nhé?"
Lời vừa dứt, Giang Tiền lại mãi không đáp lời.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo, Tô Nhung thầm nghĩ liệu mình có quá nhiều chuyện không...
"...Tô Nhung."
Đôi môi khép chặt khẽ mở, Giang Tiền dừng tay đang lau tóc, giọng nói mang theo chút lành lạnh: "Em lúc nào cũng tốt bụng như vậy sao?"
Ban đầu Tô Nhung còn tưởng mình nghe nhầm, chưa kịp phản ứng thì đối phương đã nhíu mày lạnh nhạt tiếp lời: "Không cần đâu, mặc kệ nó cũng sẽ nhanh lành thôi."
"Anh quen rồi."
Nói rồi, anh đứng dậy đi về phía ban công, giặt lại khăn lông một lượt. Nhưng vừa quay đầu lại đã thấy Tô Nhung đã rời khỏi giường, đang lục lọi gì đó trên bàn.
Thấy anh bước vào, cậu bé lập tức cầm theo lọ oxy già và một bịch bông tăm tiến đến giường anh.
Bước chân của Giang Tiền khựng lại, trong đôi mắt anh ánh lên tia cảm xúc khó tả, bàn tay đang buông thõng khẽ siết chặt thành nắm đấm.
"Giang học trưởng, anh cứ xem như là em nhiều chuyện đi." Tô Nhung nhỏ giọng nói.
Nghe vậy, lòng Giang Tiền khẽ rung động.
Cậu bé đang mặc bộ đồ ngủ mềm mại, rón rén đứng bên cạnh anh, giọng nói dịu dàng, nũng nịu ngỏ ý muốn giúp anh bôi thuốc. Đôi mắt long lanh ấy dường như đang cầu xin, như thể chỉ cần anh từ chối là sẽ tổn thương mất.
Rõ ràng hôm qua hai người còn có cuộc nói chuyện không vui, vậy mà khi thấy anh trở về với đầy vết thương, cậu lại quên hết những điều đó, chẳng những không giận dỗi mà còn lo lắng cho anh, dịu dàng quan tâm.
Bình luận