Chương 135: 🧁Chương 134

Tô Nhung lo lắng nhìn Giang Tiền, không ngờ buổi chiều lại xảy ra chuyện đáng sợ đến vậy.
"Còn mấy đứa nhỏ thì sao? Bọn trẻ không bị gì chứ?"

"Lũ nhóc đó đều không sao cả, sau khi khám bác sĩ và uống thuốc thì đã ngủ rồi." Giang Tiền lắc đầu, "Dì Đình hiện tại đã qua cơn nguy hiểm, nhưng vẫn cần theo dõi đặc biệt thêm vài ngày nữa."

"Đặng Tử Kiệt tối nay ở lại bệnh viện trông chừng, sáng mai anh sẽ thay cậu ấy."

Tô Nhung gật đầu như đã hiểu, nghe đến đây cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi nhìn thấy khắp người Giang Tiền đầy vết trầy xước, đôi mày cậu lại không khỏi cau chặt:
"Nhưng mà... anh cũng bị thương nghiêm trọng mà."

"Chỉ là vết xước thôi, không sao cả."

Giang Tiền chẳng mảy may để ý đến thân thể mình, anh cầm quần áo trên giường rồi mặc lên người.

Anh ta lại đứng dậy định ra ban công đánh răng, nhưng khi vừa bước chân đến cửa, anh khựng lại một giây, rồi quay đầu nhìn Tô Nhung, giọng nói chân thành:
"Cảm ơn đã giúp anh bôi thuốc."

"Không có gì mà..."

Nhìn bóng dáng cao lớn, gầy gò kia đứng nơi ban công, ánh mắt Tô Nhung vô tình dừng lại ở cánh tay đang bị thương của anh, đột nhiên cậu nhớ ra một chuyện.

Trong giấc mơ tiên tri mấy tháng trước, cậu từng mơ thấy một đoạn liên quan đến Giang Tiền.

Tựa như ở một thế giới song song, cũng là ngày hôm đó, cậu tình cờ gặp Giang Tiền ở cổng trường.

Trong mơ, cậu và Giang Tiền không thân thiết gì mấy, nhưng vì một lý do nào đó, cậu lại cố tình giữ anh ta lại, cứng rắn kéo anh ta không cho rời đi.

Mặc dù cậu đã không nhớ rõ rốt cuộc lúc đó là vì chuyện gì — có thể chỉ là một chuyện vặt vãnh chẳng đáng kể — nhưng chính vì sự cản trở ấy mà sau đó đã dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn.

Giang Tiền vốn dĩ định đến viện phúc lợi, nhưng vì cậu cản đường nên anh ta không kịp tới nơi.

Còn trong giấc mơ kia, viện trưởng Đình cũng vì một lý do nào đó mà không tránh kịp chiếc xe tải mất lái, bị đâm trúng và tử vong ngay tại chỗ.

Cũng chính vì vậy, Giang Tiền không kịp gặp dì Đình lần cuối, nên đã trút tất cả oán trách lên cậu, thậm chí còn ra tay "trừng phạt" cậu một trận ra trò.

Nhưng bây giờ, mọi thứ đã thay đổi.

Cậu không ngăn Giang Tiền lại, anh ta đã đến viện phúc lợi kịp lúc, lũ trẻ được cứu, viện trưởng Đình cũng không chết...

Tựa như hiệu ứng cánh bướm, một thay đổi nhỏ từ rất lâu trước đã dẫn đến một chuỗi biến hóa dây chuyền, tất cả đang dần đổi khác.

Ý nghĩ bay xa, đến tận khi Giang Tiền quay lại phòng ký túc xá, Tô Nhung vẫn chưa nhận ra.

Đúng lúc đang ngẩn người, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là điện thoại của Giang Tiền.

Tô Nhung dần hoàn hồn, nhìn anh ta nghe máy — sắc mặt vốn dĩ bình thản bỗng trở nên u ám.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...