Chương 138: 🧁Chương 137

"Khoan đã... trong trí nhớ... hình như còn một ký ức nữa về nơi này..."

"Anh ấy được cứu như thế nào vậy?" Tô Nhung vừa lục tìm trong ký ức, vừa lẩm bẩm ra câu hỏi mà đến cậu cũng không ngờ tới: "Là... được cứu ở sông sao?"

"Ừ." Diêm Minh trả lời gọn gàng, "Anh Duẫn nhân lúc mấy người kia ngủ say vào ban đêm, lén lút trốn ra ngoài, nhưng lại không may rơi xuống sông, bị dòng nước cuốn trôi đến huyện Ninh Diên."

"Cũng may, anh ấy mạng lớn, được một ông cháu cứu sống."

Tô Nhung cuối cùng cũng tìm lại được ký ức tưởng chừng như đã lãng quên từ lâu. Cậu nhất thời không biết phải nói gì.

Thì ra thiếu niên bị nước cuốn năm đó... lại chính là Úy Khanh Duẫn.

"Sau này anh Duẫn chuyển trường, rồi quen một người có gương mặt rất giống đứa trẻ năm đó. Người đó lại trùng hợp mang họ Tô, giống hệt cậu."

"Nhưng mà..." Diêm Minh nói tới đây thì vẻ mặt có chút lúng túng, "Thật ra mọi người đều nghĩ anh ấy nhận nhầm người, bởi vì so về tuổi tác thì đứa trẻ năm đó rõ ràng nhỏ hơn anh ấy rất nhiều. Nhưng mà... haiz..."

"Lúc đó anh Duẫn thực sự rất cần một nơi để nương tựa về tinh thần, thế nên cứ để mọi chuyện như vậy."

Không ngờ lại là nguyên nhân như thế.

Tô Nhung ôm trong lòng mấy lon cà phê, từng bước từng bước chậm rãi quay về phòng bệnh của Viện trưởng Tần, đầu óc vô cùng rối loạn.

Cậu cần thời gian để tiêu hóa hết những điều vừa nghe được trong tối nay.

"Tô Nhung."

"Em vừa đi đâu vậy?"

Tiếng bước chân ngừng lại, thấy Giang Tiền sải bước đi về phía mình, Tô Nhung chỉ cảm thấy đầu càng thêm loạn.

Chương 71

"Em đi mua... cà phê."

Ánh mắt Giang Tiền rơi xuống mấy lon cà phê trong tay cậu, ánh mắt đầy ngờ vực lướt qua khuôn mặt Tô Nhung, rồi đi đến nhận lấy: "Để anh cầm cho."

Thấy đối phương không nghi ngờ hay truy hỏi gì thêm, Tô Nhung thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cậu lặng lẽ đi cạnh Giang Tiền, mãi cho đến khi về đến trước cửa phòng bệnh của Viện trưởng Đình, mới cất tiếng: "Bạn anh... đi rồi à?"

Giang Tiền gật đầu: "Tôi bảo cậu ấy về nghỉ ngơi trước, mai hãy đến."

Anh dừng lại, ánh mắt nhìn Tô Nhung trở nên nghiêm túc: "Tô Nhung, cảm ơn em. Nếu hôm nay không có em, có khi dì Đình..."

"Em cũng về nghỉ sớm đi, vất vả rồi."

Khi nói, mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt Giang Tiền, những tia máu trong mắt so với lúc trước càng rõ hơn, đến cả môi cũng nhợt nhạt đi nhiều.

Giang Tiền bây giờ thực sự rất mệt.

Ý thức được điều đó, Tô Nhung lắc đầu từ chối: "Em ở lại cùng anh, em không buồn ngủ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...