Chương 139: 🧁Chương 138
Anh ta hơi suy diễn, trong đầu cứ lặp đi lặp lại ba chữ "anh Giang" bằng giọng điệu là lạ, nhưng hoàn toàn không nhận ra rằng mình đã quên chưa giới thiệu tên Đặng Tử Kiệt với Tô Nhung.
Vì vậy mà Tô Nhung chỉ có thể gọi người đó theo cách xưng hô của Giang Tiền: A Kiệt.
Không rõ vì sao sắc mặt Giang Tiền đột nhiên thay đổi, Tô Nhung liên tưởng đến việc anh ấy vừa đi tìm bác sĩ nên khẽ nhíu mày, dè dặt hỏi:
"Viện trưởng Đình không sao chứ?"
Nghe cậu hỏi, cảm xúc mang tên "lý trí" cuối cùng cũng quay lại, Giang Tiền bình tĩnh đáp:
"Dì Đình không sao, đã qua cơn nguy hiểm rồi."
"Vậy thì tốt."
Tô Nhung thở phào, cơ thể như được thả lỏng, thậm chí không kìm được mà ngáp một cái.
"Em buồn ngủ rồi đúng không? Hai người mau về nghỉ đi, ở đây cứ để anh lo."
Vừa nói, Đặng Tử Kiệt vừa vẫy tay giục hai người về, hoàn toàn quên mất ánh mắt u ám mà Giang Tiền nhìn mình ban nãy.
Bị kéo đi ra khỏi bệnh viện, Tô Nhung chợt nhớ ra một chuyện.
Tối qua cậu chịu quay về cũng là vì đã đồng ý với Úy Khanh Duẫn rằng hôm nay sẽ quay lại tìm hăn.
Nếu giờ cứ thế rời đi, thì chẳng phải là thất hứa sao?
Cậu dừng bước, thấy Giang Tiền quay đầu lại nhìn mình, liền lúng túng nói:
"Anh Giang... anh về trước đi, em còn chút việc."
"Việc gì vậy?"
"Ờm... Là... có một người bạn của em cũng đang nằm viện."
Khuôn mặt vốn lạnh lùng nay lại thêm phần nghiêm nghị, hàng lông mày khẽ chau lại, ánh mắt tối sầm nhìn thẳng vào cậu thiếu niên vụng về không biết nói dối, tay Giang Tiền buông thõng bên người vô thức siết lại.
Thật sao?
Thật sự là có bạn nằm viện... Hay chỉ là không muốn đi chung với anh?
Khoảnh khắc ấy, Giang Tiền chẳng thể hiểu nổi bản thân đang nghĩ gì nữa. Anh ta cảm thấy mình không thể nhìn thấu Tô Nhung, cậu đang dần dần chủ động rời xa anh.
Những ngón tay thon dài khẽ co lại, anh nuốt xuống cổ họng khô khốc của mình rồi nói: "Vậy... anh đợi em ở đây nhé?"
"Không... không cần đâu."
Tô Nhung vội xua tay từ chối. Nhưng ngay sau đó, nhìn thấy vẻ mặt lộ rõ vẻ tổn thương của đối phương, cậu hơi sững lại, suy nghĩ rồi nói khẽ:
"Em có thể sẽ hơi lâu đấy."
"Không sao, anh đợi được."
Nếu người ta muốn đợi, thì... chắc cũng không phải không được.
Thầm nghĩ như vậy, Tô Nhung cảm thấy việc gặp Úy Khanh Duẫn chắc cũng không mất quá nhiều thời gian.
Cậu gật đầu đồng ý, nhưng khi nghe đối phương nói muốn đi cùng, sắc mặt cậu liền cứng đờ.
Có thể dẫn cả Giang Tiền đi cùng sao?
Nghĩ đến trạng thái của Úy Khanh Duẫn tối qua, Tô Nhung cảm thấy thôi cứ đừng tự chuốc phiền phức thì hơn.
Bình luận