Chương 141: 🧁Chương 140

Trong miệng vẫn còn đọng lại vị lạ lẫm, Tô Nhung cảm giác như vừa mới cắn phải thứ gì đó...

Sau một lúc lấy lại tinh thần, cuối cùng cậu cũng nhìn rõ được người đang đứng trước mặt mình.

Trước mắt là bàn tay lớn đang lơ lửng giữa không trung. Khi nhìn thấy những ngón tay thon dài vẫn còn ướt nước, cậu như chợt nhận ra điều gì đó.

"Anh..."

Chỉ vừa mở miệng nói được một chữ, cổ họng cậu đã đau đến không chịu nổi, khô rát như bị cát mịn nghiền qua, đau đến thấu tim gan.

Một ống hút được đưa đến bên môi, Tô Nhung theo bản năng mút lấy. Dòng nước ấm trượt qua cổ họng khiến cậu cảm thấy được tưới mát, cả người nhẹ nhõm hẳn đi.

Dù chỉ là uống nước thôi cũng tiêu tốn kha khá sức lực, Tô Nhung nằm nghiêng trên giường thở dốc nhẹ, cố gắng mở mắt, lặng lẽ quan sát người đàn ông từ lúc cậu tỉnh lại vẫn chưa hề cất tiếng.

Trên gương mặt Úy Khanh Duẫn không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng trong đôi mắt đen ấy lại cuồn cuộn những cảm xúc khó đoán.

Rồi dần dần, Tô Nhung nhớ lại.

Cậu nhớ ra vì sao bản thân lại rơi vào hoàn cảnh như hiện tại.

"Tại... sao vậy?" – cậu khàn giọng hỏi – "Úy Khanh Duẫn, rốt cuộc anh đang làm cái gì vậy?"

Tại sao lại làm cậu bất tỉnh?

Tại sao lại đưa cậu tới nơi này?

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Tô Nhung lướt nhìn khắp căn phòng. Căn phòng không hề nhỏ, bày biện và thiết kế rất có gu – đậm chất của Úy Khanh Duẫn.

Nhưng điều duy nhất khiến người ta bất an, đó là: phòng này không hề có cửa sổ.

Tô Nhung chưa từng đến đây bao giờ.

"Đây là đâu...?"

Khi nhìn vào đôi mắt run rẩy như vừa bị kinh hoảng của cậu thiếu niên nhỏ bé, Úy Khanh Duẫn khựng lại một giây.

Một lúc sau, hắn mới cất tiếng: "Tô Nhung, anh không muốn em rời xa anh."

"Anh phải rất vất vả mới nhận ra được em là ai."

Lời này không giống như đang nói với Tô Nhung, mà như là đang thì thầm với chính bản thân mình.

Úy Khanh Duẫn thì thầm, ánh mắt si mê đầy trân trọng chầm chậm quét qua gương mặt cậu, trong ánh mắt ấy lóe lên một tia điên cuồng.

Hắn phải rất khó khăn mới nhận ra thiên thần năm xưa từng cứu mình chính là cậu – làm sao có thể để cậu rời đi?

Hắn không chịu nổi.

Úy Khanh Duẫn cũng không hiểu vì sao bản thân lại có những ý nghĩ cố chấp đến mức điên loạn như vậy. Nhưng hắn biết — hắn không chấp nhận được, không thể chịu nổi cái lỗ hổng trong lòng mình — vừa mới được vá lại — lại bị xé toạc thêm lần nữa.

Không biết vì sao mọi chuyện lại đi đến mức này, nhưng khi nghe xong lời Úy Khanh Duẫn, sự kinh hoàng trong lòng Tô Nhung vượt lên tất cả.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...