Chương 164: 🧋Chương 163

Ánh mắt như đang đánh giá, dò xét cứ dừng lại trên người khiến Tô Nhung bắt đầu nghi ngờ không biết mình có làm sai gì không, hay là đối phương không thích cậu.

Chẳng lẽ là do cậu cư xử chưa đủ lễ phép? Hay là còn lý do nào khác nữa...

Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng khiến cậu hơi giật mình. Tô Nhung quay sang nhìn Ôn Mặc đang dịu dàng mỉm cười, cảm giác căng thẳng trong lòng cũng theo đó mà vơi đi không ít.

Lén thở phào một hơi, cậu vừa thả lỏng được một chút thì đã nghe thấy Hứa Cảnh Dịch cúi sát tai mình, giọng không quá lớn cũng chẳng nhỏ:

"Đừng căng thẳng, ông anh không ăn thịt người đâu."

Không ngờ Hứa Cảnh Dịch lại buông ra một câu như thế, Tô Nhung sửng sốt, còn ông cụ nhà họ Hứa thì bật cười vì tức: "Thằng nhóc này đang nói cái gì thế hả?"

Không khí vốn còn chút căng thẳng bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.

Cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong bầu không khí, Tô Nhung liền kéo nhẹ vạt áo người bên cạnh, tranh thủ lúc Ôn Mặc và Hứa Minh Bác đang nói chuyện với ông cụ, cậu nhỏ giọng cảm ơn: "Cảm ơn anh."

Hứa Cảnh Dịch khẽ cong môi, trong đôi mắt hiện lên ý cười dịu dàng.

Tuy vẫn đang nói chuyện với Hứa Minh Bác, nhưng ông cụ nhà họ Hứa lại chẳng bỏ qua được khoảnh khắc thân mật giữa hai đứa nhỏ kia.

Ông khẽ ho một tiếng, hỏi: "Hai đứa vừa thì thầm gì thế?"

Giọng ông vừa vang lên, Hứa Minh Bác cũng lập tức ngừng nói. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tô Nhung, khiến cậu nhất thời cứng người, chưa kịp nghĩ ra phải làm sao thì đã nghe thấy Hứa Cảnh Dịch đáp thay: "Vừa rồi tụi con đang nói về chuyện sau tiệc sẽ đưa Tiểu Nhung về nhà..."

"Về nhà?"

Chỉ nghe đến hai chữ này, ông cụ nhà họ Hứa đã nhíu mày, ánh mắt nhìn cháu trai mình đầy vẻ không tán thành.

Ông vừa mới nghe Hứa Minh Bác nói rằng hai người này còn chưa chính thức ở bên nhau, thằng cháu này còn đang trong giai đoạn theo đuổi, thậm chí có khi Tô Nhung còn chẳng biết nó có tình cảm với mình nữa là.

Một đứa cháu ưu tú toàn diện như vậy, mà không ngờ đến khi theo đuổi người ta thì lại vụng về đến thảm thương.

Với tư tưởng chủ chiến, ông cụ nhà họ Hứa thầm lắc đầu: Cái kiểu "nấu ếch bằng nước ấm" của thằng cháu này thực sự quá chậm chạp rồi, yêu đương mà không gan to một chút thì sớm muộn cũng mất người ta thôi.

Chậm tay chút nữa là vợ bị người khác cướp mất.

Còn "nấu ếch" cái gì chứ, để ếch nhảy sang nồi nhà khác rồi khóc cũng vô ích!

Ông cụ khẽ "tặc tặc" trong lòng, lại lắc đầu ngao ngán.

Từng tuổi này rồi mà còn phải giúp cháu trai theo đuổi người yêu, thật không thể tưởng tượng nổi.

Nói ngắn gọn thì —— tối nay tuyệt đối không thể để Tô Nhung về nhà.

Nhưng cũng không thể ép buộc trực tiếp, nếu không sẽ để lại ấn tượng xấu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...