Chương 165: 🧋Chương 164
Một cái cớ vụng về đến nực cười, cũng chỉ có một người vụng về không biết nói dối như Tô Nhung mới có thể nghĩ ra được.
Biểu cảm lúng túng, chột dạ kia gần như đã viết rõ ràng bốn chữ to đùng trên mặt: "Tôi đang nói dối."
Thế nhưng Hứa Cảnh Dịch lại không vạch trần cậu. Anh chỉ khẽ bật cười, ngược lại còn thuận theo lời cậu:
"Vậy à? Vậy vỗ sạch rồi thì để gối về chỗ cũ nhé."
Rồi anh dịu giọng, như thường lệ hỏi han:
"Tóc khô chưa? Lại đây, để anh sấy cho."
Anh đã quen với việc giúp cậu nhóc lười sấy tóc này sấy đầu, thế nhưng lần này Tô Nhung lại lắp bắp từ chối:
"Em... em đã sấy khô gần hết rồi."
Cậu không dám nhìn vào mắt Hứa Cảnh Dịch, đôi mắt cụp xuống tránh đi ánh nhìn đổ dồn lên người, trong lòng có chút chột dạ:
"Lúc anh tắm em đã sấy rồi... em thấy buồn ngủ..."
"Ồ? Vậy à?"
Giọng Hứa Cảnh Dịch trầm xuống, ánh mắt nhìn cậu nhóc đang cố né tránh giao tiếp bằng mắt trở nên có phần không hài lòng.
Từ lúc bước vào phòng, Tô Nhung đã có gì đó rất lạ — cậu tránh tiếp xúc ánh mắt và cơ thể với anh.
Đôi môi mím chặt, yết hầu khẽ chuyển động một chút, Hứa Cảnh Dịch cảm thấy cổ họng mình khô khốc, anh nhẹ ho một tiếng rồi rút lại ánh nhìn.
*
Cảm nhận được ánh mắt anh cuối cùng cũng rời đi, Tô Nhung âm thầm thở phào.
Cậu cúi đầu, định vén chăn nằm xuống thì bỗng phát hiện người đàn ông đang đứng bên cửa sổ khẽ ho, một tay che miệng, tay còn lại day nhẹ thái dương, giữa hàng mày nhíu chặt là vẻ mệt mỏi không giấu được.
"Anh Cảnh Dịch, anh sao thế?"
Vẻ mặt Hứa Cảnh Dịch khiến Tô Nhung lo lắng hẳn lên, cậu không màng gì khác, nhanh chóng xỏ dép bước đến bên cạnh anh.
Cậu nhẹ nhàng chạm vào cánh tay buông thõng bên người của anh, lo lắng hỏi nhỏ:
"Anh thấy trong người không khỏe à?"
Cậu bé mày cau lại, trong đôi mắt đẹp là sự quan tâm lo lắng hiện rõ mồn một. Mọi biểu hiện đều lọt vào tầm mắt Hứa Cảnh Dịch — anh thu lại ánh nhìn, đáp nhỏ:
"Không sao. Chắc là hơi mệt chút thôi."
Lời vừa nói ra, vẻ mệt mỏi giữa hàng mày lại càng rõ hơn.
Hiếm khi thấy được dáng vẻ mệt mỏi, yếu đuối như thế này của Hứa Cảnh Dịch, thậm chí có thể nói là lần đầu, khiến Tô Nhung càng thêm lo. Cậu đã hoàn toàn quên mất mình từng tự nhủ sẽ giữ khoảng cách an toàn với anh.
*
Lúc Hứa Cảnh Dịch đi tắm, Tô Nhung lại lôi điện thoại ra, mở đoạn tin nhắn với Thường Dịch Ninh.
Tin cuối cùng là do cậu gửi, hẹn đối phương ngày mai gặp mặt.
Còn ở phía trên là tin nhắn của Thường Dịch Ninh:
Bình luận