Chương 166: 🧋Chương 165

Muỗi gì mà độc vậy chứ...

*

Không nói lời nào, Hứa Cảnh Dịch lặng lẽ nhìn vết hằn mờ mờ trên cổ Tô Nhung – dấu vết do chính tay anh vuốt ve mà thành. Anh đưa tay cầm tách cà phê trên bàn, nhấp một ngụm, giọng nói dịu dàng trở lại như thường lệ: "Tô Yến Lâm nói hôm nay có buổi họp gia đình?"

"Vâng." – Tô Nhung cúi đầu, tránh ánh mắt đối diện, nuốt miếng đồ ăn trong miệng rồi khe khẽ đáp – "Anh trai em nói mọi người lâu rồi chưa gặp nhau nên muốn tổ chức."

Thấy vậy, Hứa Cảnh Dịch gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

"Vậy sẽ đến đâu? Để anh đưa em đi."

Tô Nhung lập tức lắc đầu, xua tay từ chối: "Em đi taxi là được rồi, gần lắm, rất tiện mà."

Thấy cậu kiên quyết như vậy, Hứa Cảnh Dịch chỉ khẽ "ừ" một tiếng, sau đó cùng Tô Nhung ăn nốt bữa sáng rồi dịu dàng tiễn cậu rời khỏi biệt thự nhà họ Hứa.

Nhìn bóng cậu khuất dần khi bước vào xe taxi, Hứa Cảnh Dịch rút điện thoại ra, bấm gọi một cuộc: "Tô Yến Lâm, lát nữa đi đánh golf không?"

"Hả? Cái gì? Tôi đang bận, hôm qua còn phải thức trắng đêm thu dọn đồ, giờ tôi đang ở nước B rồi, cậu nói gì..."

"Ồ, không có gì."

Không đợi đối phương nói hết câu, Hứa Cảnh Dịch đã lạnh lùng cúp máy.

*

Bầu không khí quanh anh lập tức trầm xuống vài độ, đôi mắt đen càng trở nên sâu thẳm hơn. Gương mặt anh phủ đầy hơi lạnh, khiến người đối diện cũng cảm thấy rợn sống lưng.

Không nói thêm lời nào, Hứa Cảnh Dịch quay người đi thẳng vào gara.

Chẳng mấy chốc, một chiếc siêu xe thể thao màu đen tuyền lao ra khỏi cổng, đi theo hướng mà chiếc taxi khi nãy vừa rời đi.

Tô Nhung không hề biết có người đang âm thầm theo dõi phía sau.

Đúng giờ hẹn, cậu đến một quán nước nhỏ, vừa bước vào đã thấy Thường Dịch Ninh đang ngồi ở chỗ gần cửa kính.

Tô Nhung bước nhanh tới, kéo ghế ngồi xuống:

"Xin lỗi xin lỗi, em đến muộn."

"Không sao, là anh đến sớm mười phút thôi." – Thường Dịch Ninh mỉm cười với cậu, rồi đẩy cốc nước trước mặt lại gần – "Anh gọi sẵn trà sữa cho em rồi."

"Cảm ơn anh Dịch Ninh."

Nhìn Tô Nhung cầm ly trà sữa hút vài ngụm, Thường Dịch Ninh cười cười trêu:
"Anh cứ tưởng em không đến được cơ."

Thấy cậu sững người, anh ta liền giải thích:
"Chỉ là... luôn có cảm giác anh Hứa kia giám sát em rất chặt."

"Em... anh ấy..." – Tô Nhung há miệng, khẽ phản bác – "Cũng không phải quá mức vậy đâu..."

"Vậy sao?" – Thường Dịch Ninh cười khẽ, không tỏ ra tin tưởng cho lắm. Anh ta nhấc ly nước lên uống một ngụm, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc siêu xe đen đậu ở bên đường – dáng vẻ bình thản nhưng lại là loại xe giá trị không nhỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...