Chương 169: 🧋Chương 168
Anh không thể chấp nhận được.
Trong đầu anh vụt qua cảnh Tô Nhung ngồi đối diện với Thường Dịch Ninh trong quán cà phê, nhìn thấy cậu bé ấy nở nụ cười ngọt ngào với cái tên khốn kiếp kia, anh chỉ muốn xông tới giết chết hắn ngay lập tức.
Chỉ có trời mới biết, anh đã phải kiềm chế bản thân đến mức nào, mới không để bản thân mất khống chế ngay tại chỗ.
Anh phải đeo lên gương mặt chiếc mặt nạ dịu dàng, dụ dỗ cậu bé ấy vào chính địa bàn của mình.
Con mồi đã vào tay, con thỏ nhỏ ngoan ngoãn đã ngủ say trong cái lồng sang trọng được anh dày công sắp đặt.
Tốt nhất là nên dùng xích khóa lại, để đến cả cánh cửa phòng cũng không thể bước ra ngoài.
Nghĩ đến việc Tô Nhung lúc nãy muốn rời khỏi nơi này, ánh mắt Hứa Cảnh Dịch lại lạnh đi vài phần.
Cậu bé mà anh luôn cất giấu trong tim bao lâu nay, vốn dĩ nên thuộc về anh. Và chỉ có thể thuộc về anh.
Không được chạy trốn. Anh tuyệt đối không thể để Tô Nhung trốn thoát.
Vậy thì... phải làm sao để một người hoàn toàn, tuyệt đối trở thành của anh?
Dù có phải trả bất cứ giá nào, anh cũng chấp nhận...
Cuối cùng, khi Tô Nhung gần như không thể thở nổi, Hứa Cảnh Dịch mới buông cậu ra.
Đôi môi tách khỏi nhau, để lại một vệt tơ bạc mỏng manh, dai dẳng như không nỡ rời đi.
Ngón tay thô ráp của anh nhẹ nhàng lau đi thứ kết nối ấy, khẽ vuốt lấy đôi môi đỏ mọng đã bị anh hôn đến sưng đỏ, trong mắt tràn đầy say mê và mê luyến tột độ.
"Chỉ thuộc về anh thôi, có được không?"
"Tiểu Nhung, thích anh có được không?"
Liên tiếp hỏi hai lần "có được không", nhưng Hứa Cảnh Dịch hiểu rõ — bản thân sẽ không nhận được câu trả lời mong muốn.
Anh biết, đó chỉ là những điều xa vời.
Yết hầu nhô cao khẽ chuyển động, anh thu ánh mắt lại, che đi thứ điên cuồng đang bùng cháy trong đáy mắt mình.
*
Anh đứng dậy, kéo giãn khoảng cách, cúi người mở ngăn tủ đầu giường, lấy ra một chiếc lọ nhỏ quen thuộc.
Cảm giác lạnh buốt trong lòng bàn tay nhắc nhở anh thứ đang cầm trong tay là gì — cái lạnh ấy như len lỏi từ tay đến tận trái tim.
Tưởng rằng mình sẽ không bao giờ phải dùng đến thứ này, nhưng không ngờ cuối cùng vẫn đánh giá quá cao bản thân.
Hứa Cảnh Dịch khẽ cười khẩy, cười chính mình vì hành vi đáng khinh, nhưng lại không thể chống cự nổi sự mê hoặc như ác quỷ kia.
Chỉ cần dùng thứ ma thuật này...
Tô Nhung sẽ mãi mãi thuộc về anh.
Cả đời không rời xa. Đồng sinh cộng tử. Không bao giờ chia lìa...
*
"Tiểu Nhung." Hứa Cảnh Dịch lại một lần nữa nâng khuôn mặt trắng trẻo, mềm mại mà anh say mê, dịu dàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cậu, giọng nói dịu lại:
"Đừng khóc nữa, được không? Là anh sai rồi."
Bình luận